Chương 8

Bất cứ ai cũng chẳng mong muốn đυ.ng phải chuyện ma quỷ.

Lộc Yết trước đây không tin trên đời có ma, nhưng từ ngày làm trợ lí sinh hoạt cho Diêm Trường Sinh, cậu ta bị bầu không khí mê tín của cả đội tẩy não, dần trở nên nửa tin nửa ngờ.

Trạng thái nửa tin nửa ngờ này, tối nay đã bị phá vỡ.

Đúng vậy, Hạ Hồng Vận nói không sai, nhà Diêm Trường Sinh quả nhiên bị ma ám.

Con mèo đen bí ẩn trước cửa nhà anh chắc chắn là yêu quái kinh dị đến từ địa ngục, nó dùng niệm lực nhấn chuông cửa, muốn đoạt lấy linh hồn của Diêm Trường Sinh.

Lộc Yết run rẩy rút điện thoại, bấm gọi cho người quản lí Hạ Hồng Vận, khóc lóc gọi: "Anh Hồng à. Có ma. Có ma."

Người quản lí Hạ Hồng Vận gấp gáp: "Mau mau mau. Đi bảo vệ Diêm Trường Sinh. Không thể để anh ấy xảy ra chuyện."

Lộc Yết gào khóc: "Tôi sợ lắm."

Cậu ta đến xin làm trợ lí, chứ không phải làm người bắt ma.

Xin hãy để người chuyên nghiệp làm.

Diêm Trường Sinh gần đây đang quay khách mời cho một bộ phim võ hiệp ở ngoại ô thành phố Khước Nguyệt.

Anh và đạo diễn Tưởng là bạn cũ, kịch bản lúc đó cũng được gửi đến tay anh, nhưng thứ nhất anh không hứng thú với vai nam chính, thứ hai kinh phí lần này của đạo diễn Tưởng thực sự không mời nổi anh, nên anh đã không nhận.

Tuy nhiên, vì tình riêng với đạo diễn Tưởng, anh vẫn đồng ý đóng khách mời một vai, là sư phụ của nhân vật phản diện, một người bí ẩn luôn mặc đồ tang, tinh thông kỳ môn dị thuật, đã nuôi dưỡng cả tổ chức phản diện.

Vai diễn của anh không được nhắc đến nhiều trong phim, chỉ biết toàn bộ mưu đồ của người này là để hồi sinh người yêu. Cuối cùng, anh biết được tất cả những gì mình theo đuổi chỉ là ảo vọng si tình. Anh cười lớn rồi rơi lệ máu.

Tranh giành với trời đất cuối cùng cũng là hư vô, anh buông bỏ mọi thứ trần thế, bước vào ngôi mộ đá, hợp táng với người yêu.

Diêm Trường Sinh không hiểu sao lại xúc động trước câu chuyện của nhân vật này, vì thế anh nhận vai khách mời này.

Hôm nay anh quay xong cảnh võ thuật với nam chính. Cảnh võ thuật không phải là vấn đề gì khó khăn đối với anh.

Khi anh ra mắt năm mười sáu tuổi, chính vì vẻ ngoài đẹp trai và khả năng đánh võ giỏi, anh lập tức được chú ý.

Bây giờ, tùy tiện mở một đoạn cắt ghép tổng hợp các nhân vật võ hiệp, chắc chắn sẽ có nhân vật do anh đóng. Vừa xuất hiện là hàng loạt bình luận chạy kín màn hình gọi chồng, che khuất cả khung hình.

Diêm Trường Sinh cầm quần áo thay ra đi vào phòng tắm.

Phòng tắm rất rộng, bồn tắm và phòng tắm đứng tách biệt. Diêm Trường Sinh không định ngâm bồn, treo quần áo lên móc, rồi bước vào phòng tắm đứng.

Anh gội đầu trước, lúc xả nước, dầu gội lọt vào mắt, hơi cay. Diêm Trường Sinh nhíu mày, nhắm mắt tiếp tục gội.

Tuy là mùa hè, nhưng nhiệt độ trong phòng tắm đứng lại từ từ giảm xuống. Tắt vòi sen, lúc thoa dầu gội, Diêm Trường Sinh cảm thấy có nước nhỏ xuống mặt.

Một giọt, hai giọt, là nước lạnh buốt.

Lạnh như băng.

Rơi xuống người, khiến người ta không kìm được rùng mình.

Diêm Trường Sinh nhắm mắt không nhìn thấy, trên đỉnh phòng tắm đứng, một cái đầu nửa hư nửa thực đang từ từ thò ra khỏi trần nhà. Tóc cô ta mọc từ sau gáy kéo dài đến mặt, như thể mỗi lỗ chân lông đều mọc ra tóc, bao phủ kín hết các đường nét trên khuôn mặt.

Mái tóc ướt đẫm không ngừng nhỏ nước, từng giọt từng giọt chảy xuống. Tay cô ta cũng thò ra, nhẹ nhàng nắm tóc mình. Theo động tác của cô ta, những sợi tóc ướt mong manh bị cô ta mạnh mẽ giật rụng khỏi da đầu, rơi xuống người Diêm Trường Sinh.

Cái vòi sen này thật sự phải thay thôi, Diêm Trường Sinh nghĩ thầm. Đã tắt rồi mà vẫn nhỏ nước, lại còn là nước lạnh. Mùa hè thì còn đỡ, chứ mùa đông thì khó chịu lắm.

Mắt vẫn còn cảm giác kích ứng của dầu gội, Diêm Trường Sinh không mở mắt, cầm vòi sen tiếp tục gội đầu.

Lần này, anh cảm thấy có sợi tóc mềm mại rũ xuống vai, dài dài, lòa xòa, hơi ngứa.

Tóc mình dài thế này sao? À, đúng rồi.

Hôm nay quay tạo hình cổ trang, có đội tóc giả. Chắc là tóc giả chất lượng không tốt, tóc dính vào người.

Diêm Trường Sinh trực tiếp dùng vòi sen xả khắp người một lượt, xả sạch những sợi tóc dài dính trên người, suốt quá trình anh không mở mắt.

Trong tiếng nước tắm, mơ hồ có tiếng khóc thút thít rất nhỏ truyền đến. Diêm Trường Sinh giữ tâm trạng bình tĩnh.

Anh không thể chọn hàng xóm của mình. Gần đây, nhà bên cạnh có một cô gái hàng xóm hay khóc thầm giữa đêm khuya. Tuy anh hơi phiền, nhưng nghĩ bụng có lẽ người ta có chuyện buồn, nên rộng lượng một chút. Anh hoàn toàn không qua gõ cửa nhắc nhở.

Nếu anh đi, anh sẽ phát hiện ra, nhà bên cạnh căn bản không có người ở, đó là một căn hộ bỏ trống chưa cho thuê.