Chương 5

Có mèo rồi, đương nhiên phải lo chuyện chăm mèo.

Dịch Thu sắp xếp cho bé mèo đen xong, vội ra ngoài. Cậu tranh thủ lúc cửa hàng thú cưng chưa đóng cửa, mua đầy đủ đồ dùng cho mèo, kèm theo cả vật liệu vẽ bùa mà bé mèo đen yêu cầu.

"Bảo bối, tôi về rồi đây, xem tôi mua gì cho cậu này?" Dịch Thu xách một đống túi lớn túi bé về nhà.

Mèo đen nhìn một thùng đồ hộp cho mèo, tạm coi như hài lòng.

Nhưng khi Dịch Thu cầm que chọc mèo lắc qua lắc lại trước mặt nó, sự hài lòng đó lập tức biến thành vẻ chán ghét tột độ.

[Tôi không phải là loại mèo ngu ngốc như cậu nghĩ, không bị que chọc mèo làm cho nhảy lên nhảy xuống đâu.] Mèo đen tức giận nói.

"Thật không? Vậy tại sao móng vuốt của cậu cứ vung mãi không ngừng?" Dịch Thu liếc xéo nó nói.

Bé mèo đen đuổi theo que chọc mèo chạy khắp nhà càng tức giận hơn: [Tôi không biết. Nhưng tôi không thể dừng lại. Cậu đã dùng ma thuật gì vậy? Cậu là quỷ à?]

Dịch Thu vừa vung que chọc mèo, vừa cười không ngừng.

A, nghịch thế này vui quá. Chơi đùa với mèo thật hạnh phúc.

Mèo đen đuổi theo que chọc mèo suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng nằm bẹp xuống đất chỉ còn biết thở dốc, đành phải chịu đựng Dịch Thu xoa nắn, từ xoa tai cho đến nắn đệm thịt.

Dịch Thu vừa vuốt ve mèo vừa lướt điện thoại, cập nhật tin tức mới nhất về Diêm Trường Sinh. Sau khi trở về từ liên hoan phim, anh đã ở thành phố Khuyết Nguyệt. Lịch trình gần đây của anh chủ yếu là trong thành phố, còn có một vai khách mời trong phim, quay tại một trường quay ngoại ô.

Ở trong thành phố thì dễ nói chuyện. Dịch Thu cũng không muốn đi máy bay khắp nơi để làm nhiệm vụ.

Dịch Thu hỏi: "Bảo bối, chọn ngày chi bằng đυ.ng ngày. Hôm nay chúng ta đến chỗ Diêm Trường Sinh xem tình hình thế nào đi. Anh ấy đang ở đâu?"

Mèo đen bực bội nói: [Ở nhà.]

Dịch Thu hài lòng: "Thế thì tốt quá. Nhà anh ấy ở đâu?"

Mèo đen đọc ra một địa chỉ.

Dịch Thu giả vờ kinh ngạc: "Cả chuyện này cậu cũng biết? Bé mèo này quả nhiên biết bói toán mà. Nhưng mèo ngoan không được dùng năng lực này làm việc xấu nhé."

Mèo đen tức nghẹn, là ai bắt nó nói chứ.

Dịch Thu tìm một chiếc ba lô, nhét mèo đen vào trong: "Đi thôi, chúng ta đi xin chữ ký của ảnh đế nào."

Cậu tính toán rất hay. Dựa theo thông tin hệ thống cung cấp, Diêm Trường Sinh đã gần như trở thành Đường Tăng bị yêu ma quỷ quái bao vây, yếu đuối, bất lực, đáng thương. Chắc chắn anh đang trốn trong chăn khóc lóc thút thít vì sợ hãi.

Lúc này, cậu từ trên trời giáng xuống, giúp Diêm Trường Sinh giải quyết những "thứ bẩn thỉu" đó, nhiệm vụ sẽ hoàn thành được một nửa.

Dịch Thu không đòi hỏi nhiều, vì là thần tượng nên xin một chữ ký là được.

Rõ ràng, Dịch Thu lúc này hoàn toàn không thể ngờ rằng, cậu sắp phải đối mặt với một ảnh đế theo chủ nghĩa duy vật, người mà thế giới quan của anh không hề tin có ma quỷ.

Cậu đã đoán sai hoàn toàn tính cách của thần tượng.

Ai mà ngờ được chứ.

Lên taxi, Dịch Thu ôm ba lô, một cái đầu mèo ló ra khỏi túi.

Người lái xe nhìn qua gương chiếu hậu, cười nói: "Cậu đi đâu cũng mang mèo theo à?"

Dịch Thu nghiêm túc nói: "Tất nhiên rồi. Bé mèo này là bảo bối của tôi, không xa rời một khắc nào được."

Mèo đen: [Meo.] Tôi muốn phun ra lời chửi rủa người này quá nhưng không dám nói. Lỡ dọa tài xế đánh tay lái trượt thì không hay.