Diêm Trường Sinh vẫy tay, xiềng xích khóa Trần Tiểu Ngọc kéo cô ta về phía mười tám tầng địa ngục trong hư không. Nhìn thấy cô ta sắp bị kéo xuống âm phủ, dùng cực hình làm cho thần hồn tan biến!
Nhưng Trần Tiểu Ngọc này có thân thể!
Cô ta không phải hồn ma ngưng tụ thành thực thể, mà là hồn ma nhập vào người sống!
"Dừng tay, khoan hãy đốt!" Dịch Thu lên tiếng ngăn cản, sợ rằng Diêm Trường Sinh làm chết một người sống ngay lập tức, sẽ rất khó giải thích.
Diêm Trường Sinh dừng lại.
"Em biết đấy, tôi mãi mãi không bao giờ làm trái ý muốn của em. Điều này không chỉ vì khế ước, mà còn vì tôi yêu em." Diêm Trường Sinh nắm tay cậu, đặt lên môi lại hôn nhẹ một cái.
Diêm Trường Sinh này không chỉ đẹp trai đến tầm cao mới, mà còn biết nói lời yêu!
Tim Dịch Thu lập tức đập hai trăm nhịp, mặt cậu nóng bừng.
Diêm Trường Sinh liếc nhìn Trần Tiểu Ngọc, mắt bừng lửa lạnh sâm nghiêm: "Nhưng một con quỷ nhỏ không đáng để em bận tâm. Nó đã làm em bị thương, tôi phải làm cho nó tan biến thần hồn, vĩnh viễn không được siêu thoát!"
Cái này chắc chắn là bị nhập hồn rồi!
Dịch Thu nhìn Diêm Trường Sinh hành vi thay đổi lớn, bá khí ngút trời, gần như đa nhân cách, vô cùng khổ não.
Tóm lại, phải trấn an Diêm Trường Sinh này trước!
"Những gì anh nói tôi đều không có ý kiến, nhưng nó bây giờ nhập vào người sống, anh tuyệt đối không được vì một con quỷ nhỏ mà gϊếŧ oan người sống, tạo thêm sát nghiệp." Dịch Thu khuyên nhủ tử tế.
Diêm Trường Sinh nhìn cậu với ánh mắt phức tạp trong khoảnh khắc: "Em mãi mãi vẫn như vậy, không hề thay đổi một chút nào."
Dịch Thu nghi ngờ nhìn anh, không hiểu lời này có ý gì.
Diêm Trường Sinh chỉ vào môi mình, cười trêu chọc: "Hôn tôi một cái, làm phần thưởng cho việc tôi tha cho nó."
Dịch Thu chắc chắn một trăm phần trăm Diêm Trường Sinh bị thứ gì đó nhập vào cơ thể.
"Diêm Trường Sinh tỉnh lại sẽ gϊếŧ tôi."
Dịch Thu lầm bầm một câu, ôm cổ Diêm Trường Sinh hôn một cái thẳng thắn, không hề ngượng ngùng.
"Tôi không nỡ đâu." Diêm Trường Sinh đạt được phần thưởng hằng mong, tâm trạng rất tốt, giọng điệu càng thêm dịu dàng.
Chỉ thấy ngón tay thanh mảnh xinh đẹp của Diêm Trường Sinh viết một chữ "Diệt" trong không trung. Từng đám quỷ hỏa màu xanh lục ngay lập tức xuất hiện từ không khí, bùng cháy dữ dội, đốt cháy con quỷ dữ nhập vào Trần Tiểu Ngọc thành hư vô. Xiềng xích trên người Trần Tiểu Ngọc biến mất hoàn toàn. Cô ta ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Dịch Thu xoay người xuống giường, kiểm tra tình trạng Trần Tiểu Ngọc, vẫn còn hơi thở.
"Cô ta không sao, chỉ bị quỷ dữ nhập hồn một thời gian, tinh thần bị tổn hại, nghỉ dưỡng một thời gian sẽ khỏe." Diêm Trường Sinh nói, giọng điệu dường như hơi bất mãn với việc Dịch Thu quan tâm đến một người lạ.
Dịch Thu thở phào, lại nhìn Hồ Tuấn Tuấn đang nằm bất động chổng vó một bên, khẽ giật khóe miệng.
Bây giờ chỉ còn một vấn đề nữa.
Dịch Thu quay người lại, nhìn Diêm Trường Sinh mặc trang phục diễn, trông cực kì giống một nhân vật bí ẩn từ cổ đại đến hiện đại. Diêm Trường Sinh cũng đang nhìn cậu.
Một cảm giác quen thuộc khó tả dâng lên trong lòng. Dịch Thu lại một lần nữa cảm nhận cảm giác lần đầu gặp Diêm Trường Sinh đó.
"Tôi phải đi rồi." Diêm Trường Sinh lưu luyến nói.
"Đi đâu?" Dịch Thu theo bản năng hỏi.
"Tôi sẽ luôn ở bên em. Nhưng phong ấn chưa được giải hoàn toàn, tôi không thể tỉnh táo quá lâu. Em có bằng lòng chờ tôi tỉnh lại không?" Diêm Trường Sinh nhìn cậu, trong ánh mắt có muôn vàn tình cảm dịu dàng.
"Anh rốt cuộc là ai?" Dịch Thu hỏi.
Diêm Trường Sinh dường như cười, nụ cười này khiến khuôn mặt lạnh lùng của anh có thêm quá nhiều sự dịu dàng.
"Tôi là tôi, em là em. Dù mất đi ký ức, chúng ta vẫn là chính mình. Tôi đã chờ em mười kiếp luân hồi. Kiếp này, Dịch Thu, em đợi tôi."
Nói xong, Diêm Trường Sinh ôm lấy mặt cậu, luyến tiếc hôn lên cậu. Lần này, anh hôn cực kì mạnh mẽ, giống như một đứa trẻ buộc phải từ bỏ chiếc bánh kem ngon lành, cắn thật mạnh miếng cuối cùng, còn tham lam liếʍ môi ngọt ngào.
Dịch Thu sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi, chấp nhận nụ hôn không rõ lai lịch này, lần thứ ba.
Quỷ Vương Diêm Trường Sinh này là kẻ cuồng hôn sao?
Đang hôn say đắm, Dịch Thu bị anh cắn một cái. Diêm Trường Sinh đột nhiên đẩy cậu ra.
Diêm Trường Sinh hoàn hồn mặt đầy kinh ngạc nhìn Dịch Thu: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Dịch Thu thở dài, xoa trán.
Rõ ràng, Quỷ Vương Diêm Trường Sinh lại chìm vào giấc ngủ, bây giờ là lúc Diêm Trường Sinh duy vật kiên định lên sàn.
Phát hiện mình đang hôn một người đàn ông, thật sự tam quan tan vỡ.
Dịch Thu sờ môi bị cắn nhưng không chảy máu, mỉm cười với Diêm Trường Sinh, trêu chọc: "Đây là anh chủ động hôn tôi đấy nhé, kĩ thuật hôn không tệ."
Rồi cậu nhìn vẻ mặt kinh ngạc đến đờ đẫn của Diêm Trường Sinh, không nhịn được cười phá lên.
Ối chà, trêu chọc Diêm Trường Sinh không có ký ức này cũng thú vị lắm chứ bộ.
Hồ Tuấn Tuấn tỉnh lại từ trạng thái giả chết, và chứng kiến toàn bộ quá trình hai người hôn nhau, buông ra một lời bình luận thuộc về hồ ly tinh.
"Các anh dâʍ đãиɠ quá!"
Tình trạng thường ngày:
Dịch Thu đuổi theo yêu ma quỷ quái đánh tới tấp.
Diêm Trường Sinh: "Cái tên thần kinh này đừng có gây chuyện!"
Tình trạng Quỷ Vương thức tỉnh:
Diêm Trường Sinh tàn sát khắp nơi.
Dịch Thu: "Anh yêu, thôi thôi, đừng làm người sống bị thương oan."
Diêm Trường Sinh: "Vậy hôn ta một cái đi."
Thế là họ hôn nhau!
Hồ Tuấn Tuấn: "Các anh dâʍ đãиɠ quá nha."