Dịch Thu đá Hồ Tuấn Tuấn một cái: "Cậu gan to thật đấy, còn chưa hóa hình xong đã dám gây chuyện rồi?"
Hồ Tuấn Tuấn sờ tai, lồm cồm bò dậy, nhe răng trợn mắt: "Cút ngay! Đừng cản trở tôi!"
Dịch Thu nhướng mày: "Ôi chao, giọng điệu lớn lắm. Xem ra là chưa bị dạy dỗ đủ. Ông nội cậu hôm nay sẽ dạy cho cậu biết, thế nào là hậu quả của việc động vào người đàn ông của tôi!"
Động, động vào người đàn ông của tôi?
Trong đôi mắt đỏ ngầu của Hồ Tuấn Tuấn toàn là máu đỏ. Anh ta há miệng, phát ra một tiếng kêu chói tai, lại lần nữa lao tới!
Dịch Thu bình tĩnh lùi lại một bước, vung thắt lưng quất tới, lại lần nữa trúng ngay ngực Hồ Tuấn Tuấn. Anh ta lại kêu thảm một tiếng, lần này ngay cả đuôi cũng lộ ra rồi.
Diêm Trường Sinh nhìn chằm chằm đuôi của Hồ Tuấn Tuấn, không kìm được muốn dụi mắt. Anh ta có thêm cái đuôi từ bao giờ vậy?
Dịch Thu chưa bao giờ biết thế nào là thấy đủ rồi dừng, chỉ biết đánh tới cùng. Cậu đá cửa phòng nghỉ đóng lại, siết chặt thắt lưng, quất con hồ ly tinh gây họa này kêu gào thảm thiết.
Sau một hồi bị quất, Hồ Tuấn Tuấn sợ hãi quá độ, ôm mặt chạy loạn khắp phòng, hét lớn: "Đừng đánh vào mặt! Tôi phải lên hình a! Đừng đánh vào mặt a! Tôi không cần mặt mũi sao?"
"Cứ đánh vào mặt cậu đấy! Cho cậu dâʍ đãиɠ, cho cậu dâʍ đãиɠ nữa!"
Dịch Thu cầm thắt lưng nhắm vào mặt Hồ Tuấn Tuấn quất.
"Cậu quản trời quản đất lại còn quản hồ ly tinh dâʍ đãиɠ sao? Cậu còn được tính là người sao?" Hồ Tuấn Tuấn kêu than vãn thuộc về hồ ly tinh.
"Đừng dâʍ đãиɠ trước mặt tôi, ai thèm quản cậu!" Thắt lưng của Dịch Thu quất trúng mông Hồ Tuấn Tuấn, đánh cho anh ta ôm mông nhảy dựng lên ba thước, kêu la thảm thiết.
Diêm Trường Sinh cảm thấy cảnh này quá huyền ảo. Vì vũ khí là thắt lưng, huyền ảo pha chút thực tế. Lại vì Hồ Tuấn Tuấn quẫn bách nhảy nhót khắp nơi, nên thực tế lại pha chút hài hước.
Hai người này đang diễn một màn mèo vờn chuột, đánh tên biếи ŧɦái say rượu ngay trong căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông.
Diêm Trường Sinh xem chỉ muốn vỗ tay. Tuy nhiên, vì chút lương tri, Diêm Trường Sinh khuyên Dịch Thu dừng lại, để tránh cậu đánh Hồ Tuấn Tuấn nhập viện.
Dịch Thu thu lại thắt lưng, hài lòng xoa xoa tay. Mặc dù cậu cũng là lần đầu tiên dùng thắt lưng làm đạo cụ quất yêu tinh, nhưng bất ngờ rất thuận tay, cứ như kiếp trước đã dùng roi da quất vô số yêu ma quỷ quái vậy, rất thuần thục.
"Biết lỗi chưa?" Dịch Thu hỏi anh ta.
Hồ Tuấn Tuấn co ro ở góc tường run rẩy: "Biết lỗi rồi."
"Lỗi ở chỗ nào?" Dịch Thu lại hỏi.
"Tôi không nên dâʍ đãиɠ trước mặt cậu." Hồ Tuấn Tuấn thút thít nói.
"Hửm? Trước mặt người khác thì được à?" Dịch Thu không tha.
"Tôi cũng không nên dâʍ đãиɠ trước mặt Diêm Trường Sinh." Hồ Tuấn Tuấn uất ức nói.
Anh ta uất ức chết đi được. Tại sao không cho hồ ly tinh dâʍ đãиɠ chứ?
Điều này khác gì không cho người ta ăn cơm? Người vốn phải ăn cơm, hồ ly tinh vốn phải dâʍ đãиɠ a!
Dịch Thu cười lạnh một tiếng: "Nói đi, cậu quấn lấy Diêm Trường Sinh muốn làm gì?"
Hồ Tuấn Tuấn cẩn thận nói: "Muốn hút thần tượng."
Dịch Thu lập tức giơ thắt lưng trong tay lên, vẻ mặt hung dữ.
Hồ Tuấn Tuấn run bắn, thành thật khai báo một hơi: "Vì Diêm Trường Sinh có mùi rất thơm, có thể là thể chất rất đặc biệt, chỉ cần uống máu của anh ấy là có thể tăng đạo hạnh, tôi căn bản không kiềm chế nổi, a đại nhân cầu xin tha cho!"
Dịch Thu liếc nhìn Diêm Trường Sinh, anh mặt đầy dấu hỏi.
"Cậu ta say rượu rồi." Diêm Trường Sinh nói.
Dịch Thu bĩu môi, biết tam quan duy vật của anh bền vững không thể phá vỡ, thế là dùng chân đá Hồ Tuấn Tuấn: "Anh nhìn bộ dạng cậu ta xem, giống người sao?"
Diêm Trường Sinh trả lời ngay: "Giống."
"Thật ra tôi không phải người, tôi là hồ ly tinh." Hồ Tuấn Tuấn thật thà khai báo.
"Cậu say rượu rồi." Diêm Trường Sinh lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn Hồ Tuấn Tuấn cực kì không thiện cảm, dường như chỉ cần anh ta còn cố chấp mình là hồ ly tinh, anh cũng sẽ ra tay.
Hồ Tuấn Tuấn bị anh lườm, không dám hé răng, cúi đầu thất thểu, co rúm lại thành một cục.
Dịch Thu nghĩ, dù sao hồ ly tinh cũng đã bắt được, dạy dỗ anh ta một trận, lệnh không được gây chuyện nữa, chuyện cũng coi như xong xuôi. Tuy Hồ Tuấn Tuấn có ý gây thương tích cho người, nhưng dù sao cũng chưa thành, chưa đến mức phải chết.
Dịch Thu nghĩ xong, nói với Hồ Tuấn Tuấn: "Cậu..."
Lời chưa nói ra, lông tơ sau gáy Dịch Thu dựng đứng! Cậu nhạy bén cảm nhận có thứ gì quỷ dị xuất hiện sau lưng, theo bản năng quay đầu lại.
Cửa lớn phòng nghỉ rõ ràng vừa nãy đã đóng, không biết từ lúc nào đã mở toang. Một người phụ nữ toàn thân trắng toát, tóc xõa che mặt, lộ ra một khuôn mặt cười nhe răng dữ tợn từ mái tóc đen rậm rạp!
Không kịp tránh né, Dịch Thu bị cô ta đánh một chưởng vào lưng, loạng choạng lảo đảo vài bước về phía trước.
Trong cơn đau dữ dội, cổ họng cậu ngứa ran, phun ra một ngụm máu tươi.