Hồ Tuấn Tuấn bỏ chạy thục mạng, khó khăn lắm mới thoát khỏi sự truy đuổi của ma nữ.
Đường đường là một hồ ly tinh, tận tâm diễn xuất, nghiêm túc dâʍ đãиɠ, lại bị một con ma nữ không biết từ đâu tới đuổi cho nhảy nhót khắp nơi. Hồ Tuấn Tuấn anh ta không cần mặt mũi sao?
Không trả thù mối hận này, anh ta sẽ nguyền rủa mình cả đời không dâʍ đãиɠ nổi!
Hồ Tuấn Tuấn nghĩ, con ma nữ này đã không chịu nổi hành vi nhiều lần phá hoại chuyện tốt của cô ta, chuẩn bị giải quyết anh ta trước, sau đó đi hút Diêm Trường Sinh thành xác khô.
Nếu để con ma nữ này thành công, đạo hạnh cô ta tăng vọt, anh ta e rằng khó thoát. Kế sách hiện tại chỉ có hút một chút đạo hạnh từ người Diêm Trường Sinh trước, nâng cao công lực của mình, rồi tìm ma nữ trả thù ngay tại chỗ!
Quyết định xong, Hồ Tuấn Tuấn thoáng cái đến cửa phòng nghỉ của Diêm Trường Sinh, gõ cửa.
Người mở cửa là Lộc Yết. Cậu ta nhìn thấy Hồ Tuấn Tuấn quần áo xộc xệch mắt đỏ ngầu ngoài cửa, sợ đến ngớ người: "Anh... Anh có chuyện gì?"
Hồ Tuấn Tuấn không rảnh giải thích với cậu ta nữa. Hai mắt trắng dã, ánh đỏ bắn ra khỏi đồng tử, ngay lập tức khống chế Lộc Yết.
Lộc Yết trúng mị thuật của hồ ly tinh, mơ mơ màng màng ngã xuống bên cạnh ngất đi. Hồ Tuấn Tuấn ung dung bước vào.
Diêm Trường Sinh vốn đang nhắm mắt dưỡng thần trong phòng nghỉ. Anh hơi say nắng, uống nước sâm chính khí xong vẫn buồn nôn, quyết định nghỉ ngơi một lát. Nghe thấy tiếng mở cửa, anh mở mắt, thấy Hồ Tuấn Tuấn vẻ mặt kì quái.
Diêm Trường Sinh thắc mắc: "Cậu tỉnh rượu rồi à?"
Không đúng, tại sao Hồ Tuấn Tuấn này lại có một đôi tai lông lá?
Hồ Tuấn Tuấn cười quái dị, lộ ra hai chiếc răng nanh: "Anh trai họ Diêm, thật ngại quá. Anh cứ xem như tặng tôi một chút máu đi. Tôi thật sự khát khao không chịu nổi rồi."
Diêm Trường Sinh lập tức kết luận, Hồ Tuấn Tuấn vẫn còn say.
Không chỉ say rượu, còn đeo tai lông, dán kính áp tròng màu đỏ, lắp răng nanh giả, chơi hóa trang. Cơn say này thật sự quá đặc biệt.
Ngửi thấy hương vị quyến rũ trên người Diêm Trường Sinh, yêu khí toàn thân Hồ Tuấn Tuấn hưng phấn lên. Anh ta nhảy vọt lên, lao thẳng vào người Diêm Trường Sinh, chuẩn bị cưỡng chế hút máu!
Không ngờ, Diêm Trường Sinh phản ứng cực nhanh, tung một cú đá, đá văng Hồ Tuấn Tuấn đang lao tới sang một bên.
Hồ Tuấn Tuấn ngã chổng vó dưới đất, lập tức hoài nghi cuộc đời hồ ly. Á? Sao người này lại có sức mạnh lớn đến thế?
Diêm Trường Sinh thấy mình đá văng người ta, cũng hơi ngẩn người. Anh từng học võ thuật, nhưng đá bay người ta là lần đầu. Không lẽ đá Hồ Tuấn Tuấn thành trọng thương rồi sao?
Hồ Tuấn Tuấn bò dậy từ dưới đất. Lúc này mắt anh ta đã đỏ ngầu, thở dốc gấp gáp, giọng điệu chói tai quái lạ: "Tốt lắm, anh trai họ Diêm, cú đá này của anh thật sự rất lợi hại. Nhưng tôi càng hưng phấn hơn, càng muốn uống máu của anh hơn."
Diêm Trường Sinh cảm thấy anh ta bệnh không nhẹ.
"Nhưng anh yên tâm, tôi là yêu tinh tốt, sẽ không hút anh thành xác khô. Tôi chỉ muốn uống một chút máu, ngay cả thịt của anh cũng không ăn." Hồ Tuấn Tuấn đứng thẳng người, toàn thân run rẩy, nụ cười ngày càng quái dị: "Anh quá thơm, mà anh lại không phòng bị chút nào. Nếu gặp yêu quái tàn nhẫn hơn, họ chắc chắn sẽ xé xác anh thành từng mảnh, ăn hết từng miếng thịt của anh, rồi liếʍ sạch máu trên đất, không bỏ sót một chút nào."
Diêm Trường Sinh cau mày, cảm thấy tình hình không ổn lắm.
Lúc Hồ Tuấn Tuấn vào cửa, đã làm Lộc Yết ngất xỉu. Bây giờ lại nói những lời rợn người. Người say rượu sẽ phát điên đến mức này sao?
"A, tôi thật sự không nhịn nổi nữa, hôm nay nhất định phải ăn anh." Hồ Tuấn Tuấn mắt sáng rực, toàn thân run rẩy lao về phía Diêm Trường Sinh!
"Bốp!"
Một tiếng động giòn tan. Hồ Tuấn Tuấn bị một chiếc thắt lưng quất trúng ngực. Cảm giác đau nhói như điện giật khiến anh ta choáng váng, hét to một tiếng, ngã mạnh xuống đất.
Dịch Thu thở hổn hển chạy đến hiện trường, liếc nhìn Diêm Trường Sinh vẫn còn hoảng hồn, thở dài một hơi: "Phù, may mà tôi chạy nhanh, không để hồ ly tinh này thành công, nếu không trinh tiết của anh sẽ không giữ được."
Trinh, trinh tiết?
Diêm Trường Sinh còn không kìm được nhìn eo của Dịch Thu, rồi lại nhìn tay của Dịch Thu, đó là thắt lưng phải không?
Hơi, hơi biếи ŧɦái!
Dịch Thu giơ thắt lưng trong tay lên. Cái này vẫn là đồ sáng sớm nay nhờ mèo đen phù phép đấy, dễ mang theo, quả nhiên có ích.
Diêm Trường Sinh nhìn chiếc thắt lưng trong tay cậu, và Hồ Tuấn Tuấn bị thắt lưng quất ngã xuống đất, nhất thời không biết cảm nghĩ thế nào.