Chương 40

Người bình thường có mặt ở đó không nhìn ra, nhưng Dịch Thu đã mở Tổ khiếu thì khác. Cậu nhạy bén cảm nhận yêu khí trên người Hồ Tuấn Tuấn đã mất kiểm soát, có khả năng gây thương tích cho người khác!

Dịch Thu lập tức vượt qua hàng rào, lao về phía Diêm Trường Sinh, kéo anh ra sau lưng mình, một tay thò vào túi quần, chuẩn bị rút bùa giấy quyết tử với hồ ly tinh này.

Ít nhất cũng phải đưa con yêu tinh này đến một nơi không có người khống chế lại, để tránh làm nhân viên hoảng sợ.

Hồ Tuấn Tuấn lùi lại hai bước, ôm đầu muốn bỏ chạy, kết quả đâm đầu vào cột của mái đình, hai mắt trắng dã, tự làm mình ngất xỉu, nằm vật trên đất thành một xác chết.

Dịch Thu: "?"

Diêm Trường Sinh: "..."

Đạo diễn Tưởng: "A a a a a a người đâu, Hồ Tuấn Tuấn say rượu làm loạn rồi!"

Hiện trường nhất thời hỗn loạn. Có người khiêng Hồ Tuấn Tuấn về phòng nghỉ, có người hỏi thăm tình hình Diêm Trường Sinh, lại có người phát điên cùng với đạo diễn.

Đạo diễn Tưởng ngồi xổm dưới gốc cây, vừa vẽ vòng tròn vừa lẩm bẩm: "Tôi biết ngay bộ phim này không may mắn, phim trường này có vấn đề. Hôm trước bị ma ám, hôm qua bị ma ám, hôm nay lại bị ma ám, chẳng có ngày nào yên ổn."

Nhân viên tổ đạo cụ đứng bên cạnh xin lỗi: "Là lỗi của tôi, tôi vừa nãy không kiểm tra đạo cụ, nhưng trước đó tôi chuẩn bị thật sự là nước lọc, không phải rượu."

Đạo diễn Tưởng u ám nhìn anh ta: "Chắc chắn là con ma ở phim trường của chúng ta muốn uống rượu rồi. Lúc lễ khai máy cúng bái trời đất, tôi vì tiết kiệm kinh phí không mua rượu ngon, giờ lợi bất cập hại rồi, làm cả bộ phim không thuận lợi. Cậu mau đi mua thêm rượu làm đồ cúng đi, lát nữa tôi mời một sư phụ đến làm phép."

Dịch Thu đứng bên cạnh mồ hôi lạnh nhễ nhại. Đạo diễn Tưởng, ông thật sự quá mê tín rồi.

Đạo diễn Tưởng ngẩng đầu, nhìn thấy Dịch Thu đứng bên cạnh, cười khổ với cậu: "Cậu là trợ lí của Diêm Trường Sinh phải không? Vừa nãy tôi thấy cậu xông lên."

Dịch Thu cũng là lần đầu tiên gặp đạo diễn Tưởng người thật, nổi tiếng từ lâu này.

Đạo diễn Tưởng tuổi đời không lớn, vì nổi tiếng sớm, bây giờ cũng chỉ hơn bốn mươi một chút, nhưng đã bị rám nắng thành màu đồng, hai bên thái dương bạc trắng, cho thấy nghề đạo diễn thật sự là một nghề vất vả.

Nhưng trong mắt công chúng, điều nổi tiếng nhất của ông là sợ vợ.

Paparazzi chụp được cảnh ông bị vợ sư tử Hà Đông xách tai gầm không chỉ một hai lần rồi. Lại có một lần, vì tin đồn nɠɵạı ŧìиɧ với một nữ diễn viên ngọc nữ, Đạo diễn Tưởng bị vợ đuổi ra khỏi nhà lúc nửa đêm, còn chưa kịp lấy điện thoại, ôm một túi quần áo ngơ ngác không biết phải làm gì trên đường lớn, bất ngờ được paparazzi nhận nuôi.

Hai người uống rượu cả đêm, đạo diễn Tưởng trút bầu tâm sự về cuộc đời bi thảm sau khi lấy vợ cho paparazzi nghe. Sáng hôm sau, người dân cả nước đều biết chuyện.

"Chào đạo diễn Tưởng, tôi tên là Dịch Thu, là trợ lí mới." Dịch Thu cũng ngồi xổm xuống, ngồi cùng với Đạo diễn Tưởng.

Đạo diễn Tưởng u sầu hỏi: "Cậu thấy phim trường của chúng ta thật sự bị ma ám không?"

Dịch Thu cười cười: "Ma ám hay không tôi không biết, nhưng bị yêu tinh ám thì đúng đấy."

Đạo diễn Tưởng mắt sáng rực: "Nói sao?"

Dịch Thu liếc nhìn ông, chỉ vào cổ áo của mình: "Ông sờ chỗ này xem."

Đạo diễn Tưởng biến sắc, hoảng sợ nhích mông lùi lại một chút: "Tôi không chơi gay! Vợ tôi sẽ đánh chết tôi!"

Dịch Thu đổ mồ hôi hột. Cậu bảo ông sờ cổ áo của ông, không phải sờ của cậu!

"Tôi bảo ông sờ cổ áo của ông ấy." Dịch Thu nói.

Đạo diễn Tưởng lập tức sờ cổ áo sơ mi của mình, sờ thấy một tờ giấy trắng hình hồ ly ở mặt trong cổ áo.

"Cái này..." Đạo diễn Tưởng kinh hãi thất sắc: "Đây là cái gì?"

Khoảnh khắc tờ giấy bị phát hiện, lập tức cháy thành một đống tro tàn.

Dịch Thu nhặt tro tàn trên đất: "Xem, đây là điều tôi nói, bị yêu tinh ám, lại còn là một con hồ ly tinh."

Diêm Trường Sinh uống xong nước sâm chính khí đi ngang qua, u ám nhìn Dịch Thu mặt đầy vẻ thần kinh và đạo diễn Tưởng mặt đầy vẻ ngơ ngác.

Tên này, lại làm trò thần côn mê tín rồi!

Đạo diễn Tưởng mắt tròn mắt dẹt: "Xong rồi, nếu vợ tôi biết tôi và một con hồ ly tinh ở cùng trong đoàn phim, tôi sẽ không yên thân đâu!"

Dịch Thu: "?"

Diêm Trường Sinh: "..."

Trong lòng hai người cùng một câu: "Trọng tâm này có vấn đề phải không?"

Đạo diễn Tưởng nước mắt giàn giụa: "Dịch Thu à, cậu đã phát hiện ra rồi, chắc chắn là biết bắt yêu phải không? Cầu xin cậu thu phục con hồ ly tinh ở đoàn phim của chúng ta đi, nếu không tôi sợ sẽ bị đánh gãy chân mất."

Dịch Thu thông cảm nhìn ông ấy: "Yên tâm đi, ba cái chân của ông, tôi sẽ giúp ông bảo toàn."

Đạo diễn Tưởng cảm động nắm chặt tay cậu: "Dịch Thu à, tôi dùng kinh nghiệm của người đi trước nói cho cậu biết, yêu đương thì được, đừng dễ dàng kết hôn. Hôn nhân không chỉ là nấm mồ của tình yêu, mà mỗi ngày đều là đài hóa thân hoàn vũ..."

"Reng reng reng, mau nhấc điện thoại, vợ yêu bảo cậu nhanh nhấc điện thoại!" Chuông điện thoại của Đạo diễn Tưởng vang lên.

Đạo diễn Tưởng lập tức thu lại biểu cảm, đứng bật dậy khỏi mặt đất, thẳng tắp như người lính đang duyệt binh trước chỉ huy. Ông hít sâu một hơi, giọng nói nhẹ nhàng hỏi: "Alo, vợ à, có chuyện gì vậy em?"

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng gầm giận dữ: "Tưởng Lực Dân! Đừng tưởng tôi không biết, ông và Trần Tiểu Ngọc qua lại với nhau! A a a a a, tôi đã bảo sao người mới như cô ta lại được đóng nữ phụ thứ ba, thì ra là thế này! Ông chết chắc rồi! Tôi liều mạng với ông!"

Đạo diễn Tưởng muốn khóc không ra nước mắt: "Vợ ơi, vợ ơi, em nghe tôi giải thích, thật sự không phải như vậy a, tôi và Trần Tiểu Ngọc không thân a!"

"Vậy tại sao ông lại để cô ta đóng nữ phụ thứ ba?"

"Cái này... Cái này... Lúc thử vai cô ta diễn rất tốt..."

"Nói nhảm! Cô ta mà diễn tốt thì cả thế giới chẳng có ai diễn không tốt nữa rồi! Ông chỉ là thấy người ta đẹp lại chịu ngủ với tên ngốc như ông!"

"Tôi không phải, tôi không có, tôi bị oan a!"

Dịch Thu và Diêm Trường Sinh nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai không kìm được lộ ra sự thương cảm sâu sắc.

"Đi thôi, anh cũng về nghỉ ngơi một lát đi." Dịch Thu cười với Diêm Trường Sinh.

Dưới bóng cây, thanh niên tuấn tú môi đỏ răng trắng mỉm cười với anh. Bất cứ ai cũng không thể ghét một người đẹp trai mỉm cười thân thiện với mình.

Diêm Trường Sinh theo bản năng sờ ngực.

Vừa nãy, tim đập nhanh quá rồi.