Chương 4

Đùa giỡn với mèo đã đủ, Dịch Thu nghiêm mặt nói: "Tôi nghĩ xem, còn có cách nào khác không. Bắt một con mèo gõ chữ, tôi thấy không nỡ. Làm vậy sẽ bị hội bảo vệ mèo kiện đấy."

Mèo đen lầm bầm: [Cho tôi vài tờ giấy.]

Dịch Thu đưa giấy cho nó.

Mèo đen dùng đệm thịt vỗ lên tờ giấy, trang giấy như đi vào máy in, từng dòng chữ hiện ra:

[Danh sách thưởng, loại bùa chú: Kim Quang Phù 100 điểm, Tam Hoàng Tam Sắc Bách Giải Phù 100 điểm, Ngũ Lôi Trấn Trạch Phù 100 điểm, Tam Nhãn Linh Quang Phù 200 điểm...]

Danh sách dài dằng dặc, chiếm trọn ba tờ giấy A4. Dịch Thu dùng bút khoanh vài lá bùa: "Tôi muốn một Kim Quang Phù, hai Đô Thiên Thần Lôi Phù, một Ngũ Lôi Trấn Trạch Phù... Lấy bấy nhiêu đã."

Mèo đen u ám nói: [Nhưng cậu không có điểm thưởng.]

"Nợ đi. Cậu nói có thể ghi nợ mà." Dịch Thu nói.

[...]

"Bé mèo này, phải học cách linh hoạt chứ. Cậu xem, bây giờ mua nhà ai cũng vay trước rồi trả góp sau. Cậu cũng phải theo kịp thời đại chứ. Nếu tôi không đổi ít bùa hộ thân, mà gặp phải một con yêu ma quỷ quái nào đó, tôi chết ngay tại chỗ, thì chẳng phải tôi sẽ không bao giờ gặp lại bé mèo đáng yêu như cậu sao? Không được." Dịch Thu ba hoa chích chòe, nói đến mức mèo đen đờ đẫn.

[Được rồi. Vậy cậu đi mua ít giấy vàng và chu sa về, tôi vẽ cho cậu.] Mèo đen nói.

Lần này đến lượt Dịch Thu ngơ ngác: "Cậu phải vẽ bùa tại chỗ à?"

Mèo đen gật đầu: [Đúng vậy.]

"Thế những thứ như kiếm gỗ đào trong danh sách đổi thưởng thì cậu đổi cho tôi kiểu gì?" Dịch Thu hỏi.

Mèo đen dùng móng vuốt cào cào đầu: [Tôi vẫn chưa nghĩ ra... Nhưng tôi sẽ học.]

Dịch Thu xác nhận lại lần nữa. Hệ thống của cậu thực sự không chuyên nghiệp, rất tùy tiện, thậm chí còn có cả chức năng tự học.

Nhưng mà đáng yêu quá.

Con mèo này, sẽ vẽ bùa cho cậu.

Những móng vuốt trắng muốt chấm vào chu sa, cẩn thận vẽ bùa trên giấy.

Đáng yêu quá.

Cậu sẽ chết mất.

Chết vì quá dễ thương.

Dịch Thu ôm mèo lên, cọ mạnh vào mặt nó mấy cái: "Bảo bối cậu đáng yêu quá. Cậu đúng là cục cưng bảo bối, bé cưng ngọt ngào của tôi. Yêu chết cậu rồi."

Mèo đen vẻ mặt chán ghét: [Tôi phải giao nhiệm vụ cho cậu rồi. Nhiệm vụ đầu tiên nhất định phải hoàn thành đấy. Đáng giá 5000 điểm lận.]

"Nói đi, nếu là vì bé mèo đáng yêu như cậu, dù có lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng đi." Dịch Thu cười hì hì.

Mèo đen dùng móng vuốt vỗ lên một tờ giấy.

[Bảo vệ Diêm Trường Sinh. Do thể chất đặc biệt, Diêm Trường Sinh đang ở trong tình thế rất nguy hiểm. Các loại yêu ma quỷ quái đều đang rình rập bên cạnh anh ta, lăm le hành động. Cậu phải tìm được Diêm Trường Sinh, bảo vệ an toàn cho anh ta. Thời hạn nhiệm vụ: Một năm. Phần thưởng nhiệm vụ: 5000 điểm.]

Dịch Thu cầm tờ giấy có nhiệm vụ, nghi ngờ hỏi: "Diêm Trường Sinh này, là Diêm Trường Sinh mà tôi biết không?"

Mèo đen trịnh trọng gật đầu.

Một người một mèo đồng loạt nhìn về phía tivi. Trên tivi đang phát đoạn Diêm Trường Sinh đoạt giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Thủy Thành.

Trong ống kính, Diêm Trường Sinh cao ráo, dáng vẻ hiên ngang, ung dung cảm ơn và phát biểu cảm nghĩ.

Dịch Thu không phải là fan theo đuổi ngôi sao, nhưng cậu thích xem phim. Một người yêu điện ảnh đương nhiên không thể bỏ lỡ một diễn viên tài năng như Diêm Trường Sinh. Nếu bảo cậu nói ra tên diễn viên nam yêu thích nhất, cậu vẫn sẽ nói là Diêm Trường Sinh.

Năm mười tám tuổi, cậu từng bị một bộ phim nghệ thuật do Diêm Trường Sinh đóng chính chạm đến tim, nằm trên giường trằn trọc cả đêm không ngủ được. Cuối cùng, cậu vùng dậy viết một bài luận nhỏ dài tám nghìn chữ đầy sến sẩm trên một trang web đánh giá phim.

Thanh thiếu niên thường rất giàu tình cảm. Dịch Thu viết càng lúc càng chân thật, thậm chí còn tự viết rồi khóc tu tu.

Bài luận nhỏ cuối cùng còn ca ngợi Diêm Trường Sinh có đôi mắt biết kể chuyện nhất trên đời. Khi anh nhìn vào ống kính, trong mắt anh dường như có một kinh đô cổ phồn hoa, chìm đắm trong một hồ nước tĩnh lặng vạn năm. Thời gian nghìn năm trôi qua, cuối cùng chỉ còn lại những truyền thuyết mơ hồ truyền miệng.

Đó là lịch sử đen tối.

Dịch Thu thầm nghĩ.

Cậu đã không còn là một chàng trai mười tám tuổi, sẽ không còn vì một bộ phim mà mãi không nguôi ngoai.

Bây giờ, cậu là một fan sự nghiệp lý trí rồi.

Lấy lại tinh thần, Dịch Thu dẹp bỏ những cảm xúc phức tạp, cười toe toét ôm lấy bé mèo đen, giơ lên cao: "Bảo bối, vì tôi phải đi bảo vệ đại minh tinh này, nên nhiệm vụ này chắc chắn không đơn giản rồi. Ghi nợ cho tôi thêm vài lá bùa nữa nhé?"

Mèo đen: [...]