Lộc Yết đứng bên cạnh, nghe thấy cái tên Hồ Tuấn Tuấn thì kích động, buôn chuyện: "Tôi nghe nói, người bao nuôi Hồ Tuấn Tuấn là nhà đầu tư của bộ phim này! Cho nên mới đột nhiên đưa người mới này vào vai nam phụ thứ ba! Nhà đầu tư đó bảy mươi tuổi rồi!"
"Chà, gu nặng thật đấy." Dịch Thu sờ sờ cằm, thấy làm hồ ly tinh cũng thật không dễ dàng.
Không trách hồ ly tinh này mong muốn nɠɵạı ŧìиɧ với tiểu thịt tươi tán tỉnh bừa bãi, xem ra cũng không chịu nổi nhan sắc của ông chủ già.
Ai mà ngờ được, đường đường là hồ ly tinh, để kiếm sống ở thời hiện đại, lại phải nhẫn nhục chịu đựng, thảm quá đi.
"Anh ta diễn vai gì?" Dịch Thu hỏi.
Lộc Yết lấy kịch bản chỉ cho cậu xem: "Nam phụ thứ ba, là một giáo chủ ma giáo tâm thần ẻo lả, là cấp dưới của thầy Diêm chúng ta. Anh ta không ít lần mượn cớ đối thoại để tiếp cận thầy Diêm!"
"Chậc chậc, anh cũng thật không dễ dàng, có lẽ đây chính là cuộc sống." Dịch Thu thông cảm nhìn Diêm Trường Sinh.
Diêm Trường Sinh mặt lạnh tanh đổ mồ hôi hột.
"Anh yên tâm đi, nếu anh ta còn dám quấy rối anh, tôi uống một ngụm rượu giả, rồi lao lên đập vỡ đầu chó con hồ ly tinh này!" Dịch Thu an ủi.
Lộc Yết lo lắng: "Đại sư Dịch, đánh người là không đúng..."
Dịch Thu vỗ vai cậu ta: "Yên tâm đi, tôi không đánh người."
Nắm đấm sắt mê tín phong kiến của cậu, chỉ nhắm vào yêu ma quỷ quái.
Hôm nay Dịch Thu mới đi làm, chưa quen lắm với công việc, cơ bản là đi theo Lộc Yết. Lộc Yết tranh thủ lúc chuyên viên trang điểm đang trang điểm và tạo kiểu tóc cho Diêm Trường Sinh, giới thiệu cho cậu về tình hình phim trường và nội dung sơ lược của bộ phim này.
"Tóm lại là một bộ phim võ hiệp xen lẫn yếu tố trinh thám. Thầy Diêm của chúng ta là khách mời một vai cao nhân ẩn dật, ban đầu giúp nam chính, sau đó bị phát hiện anh ấy là sư phụ của giáo chủ ma giáo, luôn đứng sau gây chuyện để hồi sinh người yêu của mình. Đạo diễn Tưởng là bạn thân lâu năm của thầy Diêm, nên anh ấy đồng ý khách mời vai diễn này. Bây giờ cảnh quay gần như xong rồi, hôm nay có thể hoàn thành." Lộc Yết nói.
Dịch Thu hỏi: "Hôm nay kết thúc rồi sao?"
Lộc Yết nói: "Đúng vậy, nếu thuận lợi thì hôm nay sẽ quay xong, dù sao vai diễn của thầy Diêm không nhiều mà."
Dịch Thu sờ cằm, Diêm Trường Sinh sắp đi rồi, nếu hồ ly tinh muốn ra tay với anh ấy, thì hôm nay là cơ hội cuối cùng. Cậu phải cẩn thận gấp bội.
Ài, biết thế đã mang mèo đen theo. Tối qua tên này giao cho cậu một nhiệm vụ trị ma ám ở phim trường trị giá 1000 điểm, hôm nay lại lười biếng ở nhà xem TV, nhất quyết không chịu đi cùng cậu.
Dịch Thu đoán cục cưng có ác cảm với Diêm Trường Sinh. Mỗi lần ở trước mặt Diêm Trường Sinh, nó rất bất thường. Nhưng cậu cũng không ép nó. Dù sao một con sen tốt phải tôn trọng ý muốn của mèo, không thể ép một chú mèo con đáng yêu làm điều mình không muốn.
Cậu là một con sen tốt có lương tâm!
Tự khen mình, Dịch Thu mượn nợ một đống bùa và một cái thắt lưng đã phụ phép từ cục cưng, chọc nó giận điên người, la hét cậu quỵt nợ đồ khốn. Dịch Thu tai này lọt tai kia, hoàn toàn không quan tâm việc mình nợ nần chồng chất.
Dịch Thu tự tin vào bản thân. Dù sao nhiệm vụ tân thủ đã hoàn thành, cậu bây giờ là một cao thủ bắt ma với hai lần kinh nghiệm gây án rồi.
Xử lí một con hồ ly tinh thì nhằm nhò gì!
"Thầy Diêm, đến lượt anh rồi!" Nhân viên nói.
Diêm Trường Sinh đã tạo kiểu tóc xong, đặt kịch bản đã thuộc lòng xuống, gật đầu: "Đến ngay đây."
Dịch Thu hào hứng, Diêm Trường Sinh sắp diễn xuất rồi! Và cậu có thể xem tận mắt!
Tuy phim của Diêm Trường Sinh đã xem nhiều rồi, nhưng xem anh diễn ở phim trường thì đây là lần đầu!
Là một fan sự nghiệp, Dịch Thu rục rịch không yên.
Hồ Tuấn Tuấn là một hồ ly tinh đồng tính.
Phù hợp với quy định liên quan, là loại thành tinh trước khi thành lập nước đó. Nhưng cuộc sống không dễ dàng, sau khi ngọn núi quê nhà bị đại gia bao trọn phát triển thành khu nghỉ dưỡng, cuộc sống của anh ta ngày càng khó khăn.
Núi sâu rừng già không có gì ăn uống, chỉ có thể giả vờ mình là một chú chó phốc sóc trong khu nghỉ dưỡng, giả ngoan bán dễ thương lừa đồ ăn vặt của khách.
Không cẩn thận, còn bị chó của khách đuổi xa mười dặm, sợ hãi kêu gào.
Ở gần khu nghỉ dưỡng, cái lợi là thường xuyên có thể lén lút vào phòng khách xem TV. Thế là một hồ ly tinh năm trăm năm đạo hạnh này, sa đọa trong các bộ phim truyền hình tình cảm sướt mướt.
Oa, nam chính này đẹp trai quá, tôi sắp mang thai rồi!
Oa chao, nam phụ này tuyệt vời quá, thân hình hạng nhất, đẹp trai đến mức tôi sảy thai!
Trời ơi, phản diện này là ai! Là ai! Tại sao lại ngầu lòi đẹp trai như thế, mau mau đến cưỡng...
Hồ ly tinh quê mùa Hồ Tuấn Tuấn, chưa từng thấy trai đẹp ở núi sâu rừng già, sinh ra sự tò mò mãnh liệt về thế giới loài người, không thể kiềm chế. Cuối cùng, sau khi học được bí kíp sinh tồn trong xã hội loài người qua TV, anh ta vác ba lô, đến thế giới loài người.
Mọi người không biết, lời khen tốt nhất dành cho một hồ ly tinh, không phải "cậu đẹp quá", mà là "cậu dâʍ đãиɠ quá".
Hồ Tuấn Tuấn thành tinh năm trăm năm chưa từng nghe ai khen anh ta dâʍ đãиɠ. Trong những ngày giả làm chó phốc sóc lừa ăn lừa uống, mọi người chỉ khen anh ta đáng yêu vui vẻ.
Điều này có gì khác với việc khen một tuyệt thế mỹ nữ rất có khí chất đâu?
Đều là sỉ nhục!
Đối với hồ ly tinh mà nói, bị khen đáng yêu thật sự là sỉ nhục.
Mau đến khen anh ta dâʍ đãиɠ đi!
Hồ Tuấn Tuấn xuống núi làm hồ ly tinh đã đưa ra một quyết định vĩ đại. Anh ta muốn gia nhập giới giải trí, trong một vòng tròn tập trung trai đẹp, trở thành con hồ ly tinh dâʍ đãиɠ nhất! Khiến tất cả mọi người trên thế gian thấy anh ta, không kìm được mà khen ngợi.
"Chào cậu, sao mà dâʍ đãиɠ thế."
Hồ Tuấn Tuấn anh ta, tuyệt đối không chịu thua!
Tác giả có lời muốn nói:
Dịch Thu: "Còn nhớ cái thắt lưng phụ phép đó không."
Hồ Tuấn Tuấn: "Yamete (đừng mà)."