Chương 34

Công việc đầu tiên, đến nhà Diêm Trường Sinh đón anh đi phim trường.

Theo lời phàn nàn riêng của tiền bối Lộc Yết, Diêm Trường Sinh không dễ chiều trong cuộc sống, cường độ làm việc cao, sinh hoạt không điều độ, buổi sáng phải giục, ăn uống kén chọn, lại không thích uống nước, tóm lại là không đủ khỏe mạnh.

Là một người hâm mộ, làm sao có thể để thần tượng hủy hoại cơ thể mình tùy tiện được?

Dịch Thu tuyên bố ngay tại chỗ: "Yên tâm đi, tôi sẽ (dùng khế ước) khiến thầy Diêm sống lành mạnh! Đảm bảo anh ấy ngủ đúng giờ, dậy đúng lúc, ba bữa đúng quy luật, bảy cốc nước mỗi ngày."

Lộc Yết cảm động rưng rưng nước mắt. Cuối cùng cũng có người chỉnh đốn... À chăm sóc Diêm Trường Sinh rồi!

Cảm động đến trời đất.

Khi Lộc Yết gọi Diêm Trường Sinh thức dậy, cậu ta luôn luôn nhẹ nhàng gõ cửa, khẽ khàng gọi tỉnh.

"Thầy Diêm, dậy thôi... Thầy Diêm, sắp trễ rồi... Thầy Diêm, anh tỉnh chưa ạ?"

Xem kìa, Diêm Trường Sinh cứ trùm chăn giả chết, tóm lại là quyết không dậy cho đến phút cuối cùng.

Dịch Thu thấy điều này rất ẻo lả và vô dụng.

Gọi đàn ông thức dậy, phải dùng cách của đàn ông!

Dịch Thu thì khác, cậu nhẫn tâm, hoàn toàn không giống fan, mà giống một ông chủ độc ác.

"Để tôi làm cho." Dịch Thu nói.

Sau khi Lộc Yết cố gắng mười phút mà Diêm Trường Sinh vẫn chưa chịu dậy, Dịch Thu không thể nhịn được nữa, túm lấy chăn của Diêm Trường Sinh và giật một phát.

Chà, một mỹ nam ngủ quyến rũ cởi trần. Dịch Thu không nhịn được nhếch môi, tâm trạng vui vẻ.

Diêm Trường Sinh cố giữ chăn, vươn tay mò mẫm không khí, cuối cùng cũng phát hiện mình đã mất cái chăn yêu quý.

Diêm Trường Sinh mặt đen sì, mở mắt. Khuôn mặt đẹp trai không tì vết, hơi mơ hồ, hơi uất ức, lại có chút đáng thương.

Nhìn thấy Dịch Thu đang cầm chăn của mình, Diêm Trường Sinh giật mình, tưởng mình lại mơ giống như tối qua.

Dịch Thu cười híp mắt với anh: "Dậy, đi vệ sinh!"

Nửa đêm bị một giấc mơ chân thật dọa tỉnh, nửa đêm sau hoàn toàn không ngủ được, Diêm Trường Sinh vừa mệt vừa buồn ngủ, ánh mắt nhìn Dịch Thu toát ra vẻ oán hận.

Điều này không công bằng, Dịch Thu trông tươi tỉnh, rõ ràng là ngủ rất ngon tối qua, tại sao anh lại mơ đến mức không ngủ được?

Bây giờ còn bị Dịch Thu sai khiến!

Nhưng cơ thể anh đã tự động thực hiện lệnh của Dịch Thu, ngoan ngoãn thức dậy đi vào nhà vệ sinh.

Lộc Yết đứng bên cạnh mắt tròn mắt dẹt: "Đại sư Dịch, cậu thật sự quá giỏi, làm sao cậu khiến thầy Diêm ngoan ngoãn nghe lời được vậy?"

Dịch Thu cười không nói.

Diêm Trường Sinh vệ sinh xong, mặc đồ ngủ ra phòng khách, giọng nói còn ngái ngủ hỏi: "Mấy giờ rồi?"

"Tôi mua cho anh một suất bánh kếp nhân trứng." Dịch Thu nói, chỉ vào bữa sáng trên bàn ăn: "Xe đợi ở dưới rồi, anh còn nửa tiếng, sau đó chúng ta đi phim trường. Hôm nay Lộc Yết và tôi đi với anh. Kìa... Anh thâm quầng rồi à?"

Không biết có phải ảo giác của cậu không, ánh mắt Diêm Trường Sinh nhìn cậu hơi lạ.

"Chỉ cần cậu nghỉ việc, chất lượng giấc ngủ của tôi sẽ trở lại bình thường." Diêm Trường Sinh ám chỉ điên cuồng.

"Ban ngày ban mặt, đừng mơ mộng nữa. Ngồi xuống, ăn sáng đi." Dịch Thu cười toe toét nói.

Diêm Trường Sinh không kiểm soát được ngồi xuống bàn ăn, cầm bánh kếp cắn một miếng, ngoan như một đứa bé.

Trợ lí Lộc Yết kinh ngạc bên cạnh: "Thầy Diêm thật sự ăn sáng ngoan ngoãn! Trước đây anh ấy không ăn gì trước mười giờ, nếu ăn thì cũng là đồ ăn vặt nhiều đường nhiều calo."

Dịch Thu cười ha hả: "Thói quen xấu này không được, sửa đi."

Lộc Yết bất lực: "Chúng tôi khuyên thầy Diêm không nổi."

Dịch Thu nhìn Diêm Trường Sinh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gian tà: "Chuyện này cứ giao cho tôi, tôi giỏi nhất là đối phó với người ngạo kiều rồi."

Lộc Yết mắt sáng rực nhìn Dịch Thu: "Đại sư Dịch, cậu thật tài tình, nhờ cậu hết!"

Dịch Thu đưa một hộp sữa chua mang từ nhà cho Diêm Trường Sinh: "Đừng chỉ lo ăn, uống sữa chua đi."

Lộc Yết: "Thầy Diêm không uống sữa chua nhãn hiệu này..."

"Tôi không uống!" Diêm Trường Sinh nói, rồi nhận lấy sữa chua uống.

Dịch Thu: "Cậu xem, uống tốt chứ?"

Lộc Yết: "Phải đó..."

Dịch Thu: "Thầy Diêm của các cậu rất dễ nói chuyện, chỉ là hơi ngạo kiều thôi."

Lộc Yết: "Ồ, thì ra là vậy."

Diêm Trường Sinh cắm đầu ăn bánh kếp, nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ, lãnh lương của tôi, hủy hoại hình tượng của tôi, tôi nhất định phải sa thải cái tên trợ lí thần kinh biết tà thuật này!

Màn kịch nhỏ:

Dịch Thu: "Nhớ kĩ cái thắt lưng phụ phép này nhé."

Diêm Trường Sinh: "..." Cậu muốn làm gì?

Dịch Thu: "Hì hì."