Chương 31

Dịch Thu trúng tuyển vị trí trợ lí, lương tháng 5000, có thưởng riêng. Trong ngành, đây được coi là mức lương khá hậu hĩnh, nhưng Hạ Hồng Vận vẫn rất lo lắng. Dù sao Dịch Thu không phải là trợ lí bình thường, kĩ năng chuyên môn của cậu là bắt ma!

Đây là một nghề siêu hiếm!

Anh ta muốn trả cho Dịch Thu một mức lương cao, nhưng quỹ lương của phòng làm việc có quy định, Dịch Thu là trợ lí mới nên chỉ có thể nhận mức lương này.

Dịch Thu không ý kiến, cậu vật chất đạm bạc, chỉ cần đủ ăn đủ tiêu và nuôi được mèo là được.

So với tiền lương, cậu hứng thú với chuyện bắt ma hơn.

Bắt ma làm người ta vui vẻ!

Nhưng Hạ Hồng Vận vẫn rất ngại, chuyển vào tài khoản cậu 50000, coi như thù lao cho lần trừ tà này. Cộng với 30000 thù lao mà Tổng giám đốc Hạ Ngữ Cầm đưa lần trước, hiện tại cậu đã có 80000 thu nhập thêm từ việc bắt ma. Dịch Thu quyên góp một nửa, số còn lại gửi vào tài khoản ngân hàng mở riêng cho mèo đen, cậu gọi đùa là quỹ trợ cấp nuôi mèo.

Không có ai xung quanh, Dịch Thu rất tò mò về việc tại sao mình có thể sai khiến Diêm Trường Sinh, nên tóm lấy mèo đen tra hỏi một hồi.

"Cậu nói đi, tại sao tôi có thể sai khiến Diêm Trường Sinh?" Dịch Thu hỏi.

[Tôi biết gì đâu?] Mèo đen giả ngây.

"Đừng giả vờ, cậu mà không biết mới là có ma đấy! Nói đi, mấy hộp thức ăn đóng hộp mới mua được lời khai của cậu?"

Mèo đen giơ móng đếm một lúc lâu: [Năm hộp!]

"Đắt quá, lương tôi có 5000 thôi, nhiều nhất cho cậu hai hộp!"

[Không được, không được! Hai hộp ít quá, tôi ăn hết trong một bữa rồi, ít nhất phải bốn hộp!]

"Ba hộp, thích thì lấy không thích thì thôi!"

[Ba hộp thì ba hộp!]

Lời vừa thốt ra, mèo đen đã hối hận khôn nguôi, tại sao nó lại nghiêm túc mặc cả với tên biếи ŧɦái này chứ? Nếu nó không nhượng bộ, lẽ nào tên này thật sự không cho nó thức ăn đóng hộp sao?

Đáng ghét, lại bị lừa rồi.

Nhưng giao dịch đã thành công, mèo đen vẫn thật thà nói cho Dịch Thu biết, tất nhiên là giấu đi rất nhiều chuyện: [Đây là khế ước cậu và Diêm Trường Sinh đã kí từ tiền kiếp. Cậu nói gì anh ta cũng sẽ làm theo. Vì nó buộc vào linh hồn, nên đến kiếp này vẫn có hiệu lực.]

Dịch Thu kinh hãi: "Tôi kiếp trước là loại biếи ŧɦái ép người ta kí khế ước nô ɭệ như vậy sao?"

Mèo đen thản nhiên nói: [Gần như vậy đấy. Diêm Trường Sinh là người thật thà, luôn luôn bị cậu gài bẫy.]

Dịch Thu chân thành thông cảm cho Diêm Trường Sinh.

"Khế ước này hóa giải được không?" Dịch Thu hỏi.

[Không biết, đừng hỏi tôi, tôi chỉ là một con mèo.] Mèo đen cắm đầu ăn, hỏi gì cũng không biết.

Dịch Thu suy nghĩ một lát, thấy chuyện này không cần vội, cậu còn phải hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Diêm Trường Sinh nữa.

Tuy nhiên, chờ nhiệm vụ hoàn thành, vẫn nên hóa giải khế ước thì hơn. Dùng chuyện tiền kiếp để bắt Diêm Trường Sinh gánh chịu cái khế ước này thì thật sự không công bằng, Dịch Thu thầm nghĩ.

Thấy Dịch Thu không truy vấn nữa, mèo đen ngược lại không vui: [Cậu không hỏi chuyện tiền kiếp của hai người là thế nào sao? Cậu không muốn biết kiếp trước mình là người như thế nào sao?]

Dịch Thu hỏi ngược lại: "Tôi hỏi thì cậu sẽ nói cho tôi à?"

Mèo đen lớn tiếng: [Không nói cho cậu!]

"Thế thì thôi, hỏi cậu cũng không nói. Cậu mèo con này bí ẩn thật đấy." Dịch Thu chạm vào cái mũi ướŧ áŧ của mèo đen, cười.

"Tuy tôi hơi tò mò, nhưng chuyện tiền kiếp, biết hay không biết cũng không quan trọng. Dù sao cũng là chuyện đã qua rồi. Dù kiếp trước tôi là người như thế nào, có kinh nghiệm gì, tôi cũng không nhớ nữa. Tôi chỉ biết kiếp này tôi là Dịch Thu, có cha mẹ yêu thương, có sự nghiệp và cuộc sống của riêng mình. Tôi muốn tập trung sống tốt kiếp này hơn." Dịch Thu nói.

Mèo đen u buồn nhìn cậu, trong mắt thoáng qua một tia buồn bã. Nó cúi đầu liếʍ móng vuốt, chuyển sang chuyện khác.

[Tôi nhắc cậu, lần này cậu đổi Hỗn Độn Thần Lôi Phù 300 điểm, Đô Thiên Thần Lôi Phù 200 điểm, Tịnh Thiên Địa Thần Phù 100 điểm, phụ phép một lần 200 điểm. Tổng cộng tốn 800 điểm. Cộng với nợ cũ 1200 điểm, tổng nợ của cậu đã lên đến 2000 điểm.]

Dịch Thu tự kiểm điểm, tại sao người ta có hệ thống thì sớm bước lêи đỉиɦ cao cuộc đời, còn cậu có hệ thống thì lại nợ nần ngày càng chồng chất. Rốt cuộc có vấn đề ở chỗ nào?

Nhưng tự kiểm điểm chưa đầy ba giây, cậu đã bỏ cuộc, thản nhiên nói: "Nợ nhiều thì không lo!"

Cái tính vô tư này, chuyển kiếp cũng không đổi, mèo đen thầm nghĩ.

[Ngoài ra, cậu đã hoàn thành nhiệm vụ ứng tuyển, thưởng 100 điểm. Bây giờ tổng nợ của cậu là 1900 điểm. Khi nào cậu trả tôi?] Mèo đen hỏi.

"Ôi, cục cưng, quan hệ của chúng ta là gì chứ? Chúng ta là ngủ chung một giường, quan hệ này thì đừng tính toán chuyện đó nữa! Hơn nữa, tôi không phải đã đồng ý cho cậu ba hộp thức ăn đóng hộp rồi sao?" Dịch Thu cười hì hì xoa đầu mèo, lời ngon tiếng ngọt: "Cùng lắm tôi mở thêm cho cậu một gói thức ăn tươi nữa nhé."

[Hừm, năm gói!]

"Được được được, năm gói thì năm gói."