Chương 3

Tôi có mèo rồi.

Ôm mèo về nhà, Dịch Thu vẫn còn hưng phấn không ngừng.

Có thể nói, một khi có mèo, liền điên cuồng khoe mèo.

Có mèo rồi, Dịch Thu chỉ muốn bế mèo lên đầu, mang ra ngoài đường. Sau đó in một trăm tờ "Thông báo khoe mèo" dán khắp nơi. Ảnh mèo phải phóng to hết cỡ, chừa lại một góc viết: [Mấy người thấy bé mèo đáng yêu này chưa? Nó không lạc đâu, tôi chỉ muốn cho mọi người thấy nó đáng yêu đến mức nào thôi.]

Đúng là điên cuồng.

Còn về hệ thống hay gì đó, chỉ là kèm theo, không quan trọng. Quan trọng là cậu có mèo rồi.

"Bảo bối, tôi quay một video TikTok cho cậu, bảo đảm một đêm cậu sẽ nổi tiếng, trở thành bé mèo danh giá nhất thế giới." Dịch Thu giơ điện thoại lên, mở camera.

Mèo đen nghiêm túc nói: [Thấy mèo nói tiếng người, sẽ hù chết người ta đấy.]

Dịch Thu: "Không sao, khán giả sẽ nghĩ đây là l*иg tiếng sau."

Mèo đen hừ một tiếng: [Tôi chỉ là một hệ thống, không lên hình.]

Dịch Thu: "Thế thì tiếc quá. Bé mèo vừa đẹp trai, vừa đáng yêu, lại ăn nói giỏi giang như cậu nên được cả thế giới chiêm ngưỡng."

Mèo đen được tâng bốc có hơi thỏa mãn, liếʍ móng vuốt nói: [Đó không phải công việc chính của tôi. Công việc của tôi là giao nhiệm vụ cho cậu, gửi thưởng và đốc thúc cậu làm việc chăm chỉ.]

Động tác liếʍ móng vuốt cũng đáng yêu quá đi.

Dịch Thu lập tức bế mèo lên, thơm một cái lên má nó: "Bảo bối, cậu đáng yêu quá. Cậu tên gì?"

Mèo đen thầm nghĩ, không phải cậu vừa tự ý gọi tôi là bảo bối sao? Còn hỏi tên tôi làm gì nữa?

Mèo đen: [Thật ra tôi tên là Cửu Mệnh.]

Dịch Thu: "Được, bảo bối, tôi nhớ rồi. Bảo bối."

Dịch Thu lấy sổ tay ra, viết Bảo bối, sau đó lại bổ sung, quên tên hệ thống là gì rồi, nhưng không quan trọng, quan trọng là tôi có mèo rồi.

Mèo đen cảm thấy tuyệt vọng.

Sao nó lại gặp phải một chủ nhân thế này? Mà nó lại không có quyền được lựa chọn.

Dịch Thu: "Đến đây, giới thiệu cho tôi hệ thống yêu ma quỷ quái của cậu đi."

Mèo đen: [Là hệ thống bắt yêu trừ quỷ.]

Dịch Thu: "Được, hệ thống yêu ma quỷ quái, tôi nhớ rồi."

Cậu không chỉ nhớ trong đầu, mà còn viết vào sổ tay: [Hệ thống yêu ma quỷ quái.]

Mèo đen cảm thấy rất tuyệt vọng. Chủ nhân này đúng là khác người, nói gì cũng chẳng nghe.

Không ngờ, Dịch Thu lại gạch bỏ "hệ thống yêu ma quỷ quái" sửa thành "hệ thống bắt yêu trừ quỷ". Cậu tinh nghịch nháy mắt với mèo đen: "Đùa cậu thôi. Bé mèo này sao suy nghĩ gì cũng thể hiện hết lên mặt vậy? Đáng yêu quá đi."

Mèo đen: [...]

Dịch Thu nói thêm: "Nhưng chuyện gọi cậu là bảo bối thì tôi tuyệt đối không nhượng bộ."

Mèo đen: [Meo meo.] Tôi có thể làm gì? Tôi cũng tuyệt vọng lắm.

Mèo đen từ bỏ việc tranh cãi tên với Dịch Thu, đành giới thiệu một cách miễn cưỡng: [Hệ thống bắt yêu trừ quỷ là một hệ thống chuyên tâm duy trì hòa bình thế giới...]

Dịch Thu mỉm cười lắng nghe lời của mèo đen, gật đầu liên tục: "Đúng đúng đúng, cậu đáng yêu thế này, thống trị Trái đất cũng được."

Mèo đen giận dỗi nói: [Không phải là thống trị Trái đất. Hệ thống này chuyên tâm bảo vệ hòa bình thế giới, ngăn chặn yêu tinh và ma quỷ gây rối, làm hại con người.]

"Thưởng gì thế? Vuốt bụng mèo à?" Dịch Thu tò mò hỏi.

[Một số bùa chú, vũ khí, đạo thuật. Dựa vào điểm số nhận được khi hoàn thành nhiệm vụ để đổi lấy những thứ này.] Mèo đen nói.

Đã nói đến chuyện chính, Dịch Thu dọn dẹp dung lượng não bộ bị việc "hít mèo" chiếm dụng 100%, dành ra 10% để suy nghĩ chuyện nghiêm túc.

Dịch Thu nghiêng đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi cho rằng cơ chế thưởng này có vấn đề. Khi tôi không có gì cả, lại hoàn toàn không biết gì về bắt yêu trừ quỷ, việc bắt tôi trực tiếp làm nhiệm vụ, đối đầu với quỷ là một bài toán chết người. Tôi yêu cầu được ứng trước một phần điểm thưởng, đổi lấy một số vật phẩm phù hợp để giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ."

Mèo đen ngây ra nhìn cậu: [Cái này...]

"Không được sao?" Dịch Thu hỏi.

[Cũng không phải là không được...] Mèo đen khô khan nói.

"Hệ thống của cậu dễ tính thật. Quản lý không chặt chẽ, chẳng khác gì công ty bé tí của tôi. Là doanh nghiệp tư nhân phải không?" Dịch Thu trêu chọc.

[...]

"Nào, để tôi xem có thể gạt được... À không, đổi được những gì từ bé mèo này." Dịch Thu nói.

Mèo đen lại có cảm giác mình đã lên nhầm thuyền cướp. Giờ nó hủy bỏ liên kết có được không?

[Danh sách hơi dài...] Mèo đen nói.

Dịch Thu đưa bút cho nó: "Cậu viết ra đi. Tục ngữ có câu trăm hay không bằng tay quen mà."

Mèo đen nhìn cây bút, không thể tin được duỗi móng vuốt trắng ra, dùng đệm thịt màu hồng chạm vào cây bút, vẻ mặt hoang mang nhìn Dịch Thu.

Nó chỉ là một bé mèo, không biết dùng bút viết chữ.

Dịch Thu "phụt" một tiếng bật cười, không nhịn được hôn lên tai mèo: "Ôi chao, cậu đáng yêu quá, sao lại ngốc nghếch thế?"

Mèo đen: [Meo?] Tôi bị trêu chọc sao?

Dịch Thu lấy một chiếc máy tính xách tay đến: "Vậy cậu gõ chữ đi. Gõ chữ vẫn dễ hơn viết chữ mà."

Mèo đen khó xử nhìn máy tính, hai móng vuốt thịt bóp bóp trên bàn phím, toàn là ký tự lộn xộn.

Dịch Thu cười nghiêng ngả, bế mèo đen ra khỏi máy tính: "Bé mèo ngốc, tôi đùa cậu thôi. Cậu còn thật sự lên gõ chữ à?"

Mèo đen: [Meo.] Quả nhiên tôi bị trêu chọc rồi.

Đáng ghét, người này xấu quá. Giả vờ yêu tôi, thực ra chỉ muốn đùa giỡn tôi.