Trong nhà Diêm Trường Sinh, Dịch Thu tiếp tục nhìn chằm chằm vào Diêm Trường Sinh.
Dù khuôn mặt của trai đẹp vẫn cuốn hút như vậy, nhưng Dịch Thu không thể để trai đẹp này tiếp tục tự tìm đến cái chết được.
Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì anh cũng bị yêu ma quỷ quái ăn tươi nuốt sống.
Thế là Dịch Thu nhẹ nhàng nói: "Anh Diêm, tôi không hù dọa anh đâu, nhưng xung quanh anh có nguồn nguy hiểm."
Diêm Trường Sinh với khuôn mặt lạnh lùng: "Nếu nguồn nguy hiểm mà cậu nói là cậu, thì đúng là không sai."
Dịch Thu than thở: "Ôi chao. Tôi biết tôi bây giờ rất giống Pháp Hải cảnh báo Hứa Tiên về yêu khí trên người anh ta, nhưng anh xem, trong Truyền thuyết Bạch Xà thật sự có yêu quái mà! Thế giới quan là như vậy, không tin cũng phải tin thôi!"
Diêm Trường Sinh vô cảm, rất muốn báo cảnh sát, càng muốn gọi Hạ Hồng Vận ngoài cửa vào, bảo anh ta rằng, trợ lí thần kinh này tôi không cần, sa thải ngay lập tức, ngay và luôn!
Dịch Thu nghiêng đầu, con mèo đen đang ngồi xổm dưới chân cậu cũng nghiêng đầu, cố gắng đánh lừa bằng vẻ dễ thương.
Nhưng vô hiệu.
Dịch Thu thở dài: "Làm sao anh mới tin đây? Hay là tôi trực tiếp cho anh thấy ma?"
Diêm Trường Sinh bình thản: "Làm sao tôi biết đó là ma thật, chứ không phải có người giả thần giả quỷ, hay ám thị tinh thần tôi?"
Dịch Thu co giật khóe miệng: "Anh đa nghi thật đấy."
Diêm Trường Sinh: "Cảm ơn đã khen."
Dịch Thu cố gắng lần cuối: "Anh thật sự không tin?"
Diêm Trường Sinh gật đầu.
Dịch Thu: "Cơ hội cuối cùng rồi đấy."
Diêm Trường Sinh không đáp lại.
Dịch Thu: "Thật sự không xem xét lại sao?"
Diêm Trường Sinh: "Không xem xét, cảm ơn."
Dịch Thu: "Vậy anh định làm gì, sa thải tôi?"
Diêm Trường Sinh: "Cậu đoán đúng rồi."
Dịch Thu hít một hơi thật sâu, kiềm chế cảm xúc. Sa thải là không thể, cả đời cũng không thể bị sa thải. Cậu khó khăn lắm mới đánh nhau với ma nữ một trận, vết bầm trên người còn chưa tan, điểm nợ mèo đen còn chưa trả hết, bắt cậu ngoan ngoãn cút đi, chuyện này không đời nào!
Nói lí lẽ không được, vậy chỉ có thể dùng cấm thuật thôi!
Thế là Dịch Thu cười tươi với thần tượng, chân thành nói: "Thật ra, tôi cũng là nhận ủy thác của người khác, phải chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho anh một năm. Vì vậy, trong một năm này, dù anh có ghét tôi đến đâu, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm về tính mạng của anh. Trong một năm này, không, được, sa, thải, tôi, đâu."
Diêm Trường Sinh vừa định nói ra câu "cậu bị sa thải rồi", đột nhiên phát hiện mình không thể phát ra âm thanh.
Câu nói sa thải đơn giản này, dù thế nào cũng không thốt ra được.
Diêm Trường Sinh kinh ngạc nhìn Dịch Thu. Dịch Thu chắp hai tay cúi lạy anh, vẻ mặt khẩn cầu: "Đã nói không được sa thải tôi, người yếu đuối, bất lực và đáng thương này rồi, trời cao cũng không cho phép anh làm chuyện tàn nhẫn như vậy."
Tà thuật, đây chắc chắn là tà thuật!
Không đúng, phải khoa học một chút, đây có thể là một loại thôi miên chưa biết!
Dịch Thu đã thành thạo thao tác ra lệnh cho Diêm Trường Sinh, tâm trạng cực tốt, mặt mày hớn hở.
Nụ cười này, trong mắt Diêm Trường Sinh chính là nụ cười đắc ý của fan cuồng, khiến người ta tức điên.
Fan cuồng này còn được đà lấn tới, vẻ mặt suy tư nói: "Nếu không, tôi sẽ soạn một hợp đồng, để anh kí tên tại chỗ. Nội dung hợp đồng... Tôi nghĩ xem nào... Cho tôi kí hợp đồng bán thân hai mươi năm thì sao? Như vậy không phải tôi làm trợ lí cho anh, mà là anh làm trợ lí cho tôi rồi."
Dịch Thu thấy sắc mặt Diêm Trường Sinh tối sầm, cười lớn: "Đùa thôi, tôi không làm chuyện đó đâu, quá hèn hạ! Tôi là người tốt mà."
"Nhưng, tổn thất do bắt ma gây ra, tôi tuyệt đối không bồi thường." Dịch Thu chỉ vào đống bừa bộn, nói thẳng như đúng rồi.
Diêm Trường Sinh nhìn căn nhà tan hoang, đau khổ nhắm mắt lại.
Dịch Thu thấy mục đích đã đạt được, hài lòng: "Vậy chúng ta đập tay thề, tôi bảo vệ anh, anh không được sa thải tôi. Nào, đập tay."
Diêm Trường Sinh một vạn lần không muốn, nhưng tay phải lại không kiểm soát được mà giơ ra, đập tay với Dịch Thu giữa không trung.
Dịch Thu cười rất tươi: "Vậy thì một năm sắp tới, xin chỉ giáo nhiều hơn nhé, Diêm Trường Sinh. Nào, bắt tay."
Tay của anh lại có ý nghĩ riêng, hoàn toàn phớt lờ sự không muốn tột cùng trong lòng Diêm Trường Sinh, bắt tay với Dịch Thu. Tâm lí Diêm Trường Sinh sụp đổ, tuyệt vọng về cuộc sống một năm sắp tới của mình.
Mèo đen thông cảm nhìn Diêm Trường Sinh. Biểu cảm của anh lúc này, y hệt lúc nó bị Dịch Thu ấn xuống đất xoa bụng.
Thảm, quá thảm, cũng thảm như kiếp trước vậy.
"Cậu nói xem, Diêm Trường Sinh sẽ không tức điên lên mà đuổi Đại sư Dịch Thu đi chứ?" Ngoài cửa, người quản lí Hạ Hồng Vận lo lắng hỏi Lộc Yết.
Lộc Yết vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu: "Em nghĩ với tính cách của thầy Diêm, sẽ làm vậy đấy. Anh ấy còn sẽ gọi anh vào, tuyên bố sa thải Đại sư Dịch ngay lập tức."
Hạ Hồng Vận sốt ruột đến mức sắp hói đầu. Thời gian này, mỗi lần anh ta lén lút tìm người bắt ma cúng bái, đều phải giấu Diêm Trường Sinh, nếu không anh lại nhăn nhó với vẻ mặt các người đang làm cái trò mê tín phong kiến gì vậy. Ôi, Diêm Trường Sinh này, ý chí kiên định đến đáng sợ.
Mà anh ta, người quản lí này, cũng thật thảm, không chỉ phải lo lắng cho sự nghiệp của ngôi sao, mà còn phải lo lắng cho chuyện ma ám xung quanh anh!
Khoảng thời gian Diêm Trường Sinh bị ma quỷ quấn thân này, anh ta đã tìm rất nhiều cao nhân, nhưng mười phần thì chín là kẻ lừa đảo. Người đáng tin cậy duy nhất là đạo quán mà anh ta cầu được chuỗi hạt lưu li cho em gái, nhưng Quán chủ là người rất có cá tính, bấm đốt ngón tay một cái rồi đuổi anh ta đi, nói rằng chuyện này sẽ có người khác giải quyết, ông không can dự.
Bây giờ xem ra, người mà Quán chủ nói sẽ đến giải quyết vấn đề, chính là Dịch Thu.
Nhưng nếu Diêm Trường Sinh đuổi cậu đi, sau này anh ta biết tìm đâu ra một Đại sư đáng tin cậy như vậy?