Dịch Thu phủi bụi trên ghế sô pha, nói với Diêm Trường Sinh: "Anh Diêm, mời ngồi."
"Không cần." Diêm Trường Sinh dứt khoát từ chối. Anh không có ý định trò chuyện đối mặt với Dịch Thu, anh chỉ muốn tống khứ cái tên fan cuồng này càng sớm càng tốt!
Nhưng, ý trời trêu người, Diêm Trường Sinh vừa nói lời từ chối xong, cơ thể lại không tự chủ mà ngồi xuống.
Lại còn là tư thế ngồi khép chân trang nghiêm nữa chứ!
Dịch Thu kinh ngạc nhìn anh. Hóa ra Ảnh đế Diêm là một người ngạo kiều sao?
Miệng nói không muốn, nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Diêm Trường Sinh sốc. Đây không phải lần đầu tiên. Lần trước khi Dịch Thu tự tiện vào nhà anh cũng vậy. Anh lại không kiểm soát được hành động của mình theo lời cậu nói. Chuyện này là sao?
Dịch Thu thăm dò, lại rót một cốc nước cho anh: "Anh Diêm, mời uống trà."
"Tôi không uống." Diêm Trường Sinh không hề muốn uống trà ở đây, nhưng tay anh lại tự động duỗi ra, nhận lấy cốc trà từ tay Dịch Thu, còn uống một ngụm!
Cảnh tượng này quả là ngạo kiều đích thực, khiến Dịch Thu bật cười.
Ài, Diêm Trường Sinh như thế này thật sự rất đáng yêu.
Sắc mặt Diêm Trường Sinh thay đổi: "Cậu đã làm gì với cơ thể tôi?"
Dịch Thu chớp chớp mắt, cậu chẳng làm gì cả.
Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Dịch Thu có một phỏng đoán, quyết định thử nghiệm một chút: "Anh Diêm, anh thấy con mèo đang ngồi xổm ở góc tường không? Có thể ôm nó qua đây giúp tôi không?"
Mèo đen: [Meo meo meo?]
Diêm Trường Sinh như một con rối bị giật dây, đặt cốc trà xuống, đứng dậy khỏi ghế sô pha, bước nhanh đến chỗ mèo đen. Mèo đen bất động mặc cho anh ôm lấy, rồi bế đến trước mặt Dịch Thu.
Trong suốt quá trình, Diêm Trường Sinh hoàn toàn tỉnh táo, nhưng cơ thể lại hoàn toàn không kiểm soát được, cứng nhắc như người máy làm theo lệnh của Dịch Thu.
Dịch Thu hiểu ra, Diêm Trường Sinh sẽ vô thức làm theo lời cậu, nói cách khác, cậu có thể điều khiển hành động của Diêm Trường Sinh.
May mà cậu không phải là kẻ biếи ŧɦái, nếu không Diêm Trường Sinh xong đời rồi, Dịch Thu thầm nghĩ.
Nhận lấy mèo đen, Dịch Thu cười rạng rỡ với Diêm Trường Sinh: "Cảm ơn anh, anh Diêm. Tuy miệng anh nói không muốn, nhưng cơ thể anh lại rất thành thật đấy."
"Rốt cuộc cậu đã làm gì? Tại sao tôi không kiểm soát được?" Diêm Trường Sinh nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Đây là thôi miên? Hay là bị bỏ thuốc? Nhưng đầu óc anh lại rất tỉnh táo, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Dịch Thu xoa tai mèo đen, trong lòng muốn hỏi mèo đen cho rõ ràng, nhưng trước mặt Diêm Trường Sinh, mèo đen không chịu nói, Dịch Thu quyết định về sau sẽ tìm hiểu sau.
"Anh Diêm, anh thấy đó, trên đời này có rất nhiều chuyện không thể giải thích được. Nhưng tôi chắc chắn không có ác ý với anh."
Diêm Trường Sinh bình tĩnh lại, lấy lại thần thái: "Fan cuồng?"
Dịch Thu lại phủ nhận: "Không, tôi chỉ là một fan sự nghiệp thuần túy."
Tất nhiên, đánh giá theo tiêu chuẩn của giới fan hiện tại, cậu có lẽ chỉ được coi là một người qua đường có thiện cảm thôi, nhưng Dịch Thu tự cho rằng, người đã xem tất cả phim điện ảnh và truyền hình của Diêm Trường Sinh hơn một lần như cậu, nên được tính là fan sự nghiệp rồi.
Dịch Thu nghĩ vậy, nhưng Diêm Trường Sinh thì không.
Nhìn vào hai địa điểm gặp mặt, Diêm Trường Sinh có lí do để nghi ngờ Dịch Thu đọc là fan sự nghiệp, viết là fan cuồng, bản chất vẫn là một kẻ biếи ŧɦái biết dùng tà thuật. Mặc dù ánh mắt của Dịch Thu nhìn anh không hề mang lại cảm giác sởn gai ốc.
"Tại sao lại đến ứng tuyển trợ lí?" Diêm Trường Sinh hỏi.
"Vừa vào đã là câu hỏi khó như vậy sao?" Dịch Thu hơi khó xử. Nói là đến bắt ma thì Diêm Trường Sinh không tin. Nói là đến làm việc cho thần tượng thì chính cậu cũng không tin.
Dịch Thu thực ra không muốn quá gần gũi với thần tượng, lỡ như mất đi hình tượng thì chẳng phải ngay cả fan sự nghiệp cũng không làm được sao?
"À đúng rồi, lá bùa tôi đưa anh lần trước còn không?" Dịch Thu chuyển hướng câu chuyện.
Tưởng rằng đây là một cách lảng sang chuyện khác ổn thỏa, không ngờ biểu cảm Diêm Trường Sinh lại càng khó tả hơn.
Đó là một vẻ mặt ngỡ ngàng xen lẫn trách móc: "Nó tự cháy rồi."
Tự cháy? Xem ra là gặp tình huống khẩn cấp rồi, Dịch Thu thầm nghĩ.
"Nó đốt cháy luôn cả ví tiền của tôi." Diêm Trường Sinh nói thêm vế sau.
Dịch Thu: "Anh phải nghĩ thế này, rõ ràng anh đã giữ lại được một mạng sống, nhưng anh lại chỉ thấy cái ví tiền bị cháy rụi."
Diêm Trường Sinh: "..."
Chẳng lẽ anh còn phải cảm ơn cậu sao? Người này quá vô liêm sỉ!
Dịch Thu: "Là bị cháy ở đoàn làm phim hôm nay phải không?"
Diêm Trường Sinh bực bội nói: "Cậu rõ ràng về lịch trình của tôi quá nhỉ."
Dịch Thu: "Khụ, tôi thật sự không phải fan cuồng, là người quản lí của anh nói cho tôi biết. Đoàn làm phim của các anh có hơi bất thường phải không? Bị ma ám à?"
Diêm Trường Sinh không muốn thừa nhận, nhưng Đạo diễn Tưởng quả thật suốt ngày la hét trước mặt người bạn già này của anh rằng bị ma ám rồi, bị ma ám rồi, buồn bã đến mức hói đầu.
Thấy Diêm Trường Sinh im lặng, Dịch Thu sáng mắt: "Quả nhiên là ma ám! Anh Diêm, anh rất cần tôi đấy. Tôi không chỉ giúp anh giải quyết vấn đề ma ám ở nhà, mà sắp tới còn có thể giúp anh giải quyết vấn đề ma ám ở đoàn làm phim."
Diêm Trường Sinh nhìn căn nhà biến dạng như vừa bị đập phá hết nội thất, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Người này tự tin ở đâu ra vậy? Phá nhà anh xong chưa đủ, bây giờ còn muốn phá đoàn làm phim nữa sao?
Dịch Thu tiếp tục: "Anh Diêm, thế giới này có lẽ không đơn giản như anh tưởng đâu. Cho dù anh không tin tôi, thì cũng xin hãy tin vào con mắt của người quản lí đã theo anh bấy nhiêu năm."
"Xin lỗi, tôi không tin." Diêm Trường Sinh đứng dậy, nói lời từ chối với Dịch Thu: "Rất cảm ơn cậu đã giúp nhà tôi trang trí lại một lần nữa, nhưng tôi không có ý định tuyển thêm một trợ lí..."
"Câm miệng! Ngồi xuống! Nào, uống thêm chút nước!" Dịch Thu cười híp mắt đưa cho anh một cốc nước.
Diêm Trường Sinh không nói được nữa, cơ thể lại mất kiểm soát, lập tức ngồi phịch xuống ghế sô pha, nhận lấy cốc trà, lại uống một ngụm.
Chết tiệt, đây quả nhiên là tà thuật!
Thế giới quan duy vật kiên định suốt hai mươi lăm năm của Diêm Trường Sinh, vỡ ra một vết nứt ngay tại khoảnh khắc này!
Màn kịch nhỏ không đứng đắn:
Diêm Trường Sinh: "Đây là tà thuật!"
Dịch Thu: "Anh không phải không tin mấy cái mê tín phong kiến này sao?"
Diêm Trường Sinh: "Vậy thì là thôi miên!"
Dịch Thu: "Cho dù là cái gì đi nữa, nào, uống nước."
Diêm Trường Sinh lại không kiểm soát được mà uống hết một cốc nước lớn. Ảnh đế Diêm mỗi ngày đều lo lắng có thể chết vì ngộ độc nước.