Chương 27

Dịch Thu nhìn căn phòng tan hoang này, cùng hai người trốn sau ghế sô pha với vẻ mặt tái mét, run rẩy bần bật, cười khổ: "Diêm Trường Sinh mấy giờ về? Có kịp dọn dẹp trước khi anh ấy về không?"

Vừa dứt lời, bên ngoài cửa lớn truyền đến tiếng mở cửa.

Ba người cùng nhìn ra. Diêm Trường Sinh về nhà sớm, mở cửa ra, thấy cảnh tượng trong nhà, khuôn mặt tuấn tú vô song của anh đông cứng lại.

Chưa đầy một ngày, căn phòng quen thuộc đã không còn quen thuộc, bàn trà và cửa phòng tắm cùng chết chung, rèm cửa rách thành vải vụn, giấy tờ và mảnh kính vỡ đầy sàn, sau ghế sô pha còn trốn hai người quen trông như vừa bị cướp vào nhà hù dọa mất hồn, và một fan cuồng cầm cây cọ bồn cầu xâm nhập bất hợp pháp nhà anh lần nữa.

Mặt Diêm Trường Sinh tối sầm: "Các người làm cái quái gì vậy?"

Một câu hỏi đến từ nạn nhân của vụ phá dỡ nhà bằng bạo lực khiến ba người cùng sững sờ, im lặng trước đống bừa bộn khắp sàn.

Giải thích thế nào với Diêm Trường Sinh đây. Rằng vì nhà anh bị ma ám, mà anh lại kiên quyết không tin, nên người quản lí tận tụy của anh cuối cùng đành bó tay phải tìm cho anh một trợ lí biết bắt ma.

Và lợi dụng lúc anh không có nhà, người này đã đại chiến với một con ma nữ hung dữ, kết quả là phá tan tành nhà anh như thế này.

Diêm Trường Sinh sẽ tin sao?

Nghe xong, Diêm Trường Sinh sẽ chỉ muốn báo cảnh sát.

Nhưng lúc này, Hạ Hồng Vậ với tư cách là người quản lí, buộc phải đứng ra!

"Khụ khụ, Trường Sinh, bọn anh tìm cho em một trợ lí mới, Dịch Thu!" Hạ Hồng Vận chui ra từ sau ghế sô pha, phủi bụi bẩn trên quần áo, vỗ vai Dịch Thu.

Dịch Thu đổ mồ hôi hột trên trán. Lần đầu gặp, nam thần nghi ngờ cậu là fan cuồng. Lần thứ hai gặp, fan cuồng này đến ứng tuyển trợ lí và phá nhà anh.

Diêm Trường Sinh mà tin cậu mới là chuyện lạ!

Dịch Thu bỏ cuộc, không thèm cố gắng thể hiện vẻ bình tĩnh tự nhiên trước mặt nam thần nữa, bung xõa bản thân!

Cậu chính là cậu, một kẻ biếи ŧɦái say mê bắt ma, siêu độ bằng vật lí và phá nhà bằng bạo lực!

"Chào anh Diêm, lại gặp nhau rồi. Anh còn nhớ tôi không?" Dịch Thu cười híp mắt hỏi.

"Mỗi lần cậu xuất hiện đều quá ấn tượng như vậy, tôi thật khó để không nhớ." Diêm Trường Sinh lạnh lùng nói.

Diêm Trường Sinh vẻ mặt lạnh nhạt, tâm trạng càng tồi tệ. Tên này quả nhiên là fan cuồng phải không? Lần trước xâm nhập nhà anh, anh không báo cảnh sát mà để yên, lần này lại được voi đòi tiên, còn ứng tuyển làm trợ lí của anh!

"Các người đã làm gì ở đây?" Ánh mắt đầy sát khí của Diêm Trường Sinh hướng về phía nhà vệ sinh.

Trong nhà vệ sinh như vừa xảy ra vụ nổ lớn, kính vỡ tan tành, gương vỡ vụn khắp sàn, chai lọ không còn cái nào nguyên vẹn, ngay cả trần thạch cao cũng bị đánh sập. Tình trạng này không còn là tồi tệ bình thường nữa, mà như vừa trải qua đại chiến thế giới.

Người bình tĩnh như Diêm Trường Sinh lúc này cũng cảm thấy tim đập loạn nhịp.

Dịch Thu vẫn đang xách cây cọ bồn cầu trên tay, bị Diêm Trường Sinh nhìn chằm chằm, cậu thở dài: "Tôi nói là vì tôi cọ bồn cầu giúp anh, xử lí cái thứ bẩn thỉu trốn trong nhà vệ sinh của anh, anh có tin không?"

"Khụ khụ khụ khụ, Trường Sinh, để anh giải thích."

Hạ Hồng Vận thấy vẻ mặt Diêm Trường Sinh càng lúc càng tệ, điều này anh ta hoàn toàn có thể hiểu, nên đành phải an ủi Ảnh đế tính tình không tốt của mình: "Bọn anh biết em không tin chuyện này, nhưng gần đây thật sự xảy ra nhiều chuyện không thể giải thích được, nên bọn anh tìm đến Đại sư Dịch Thu. Bọn anh vừa tận mắt thấy! Cậu ấy lôi một ma nữ ra từ phòng tắm của em và đại chiến ba trăm hiệp, cậu ấy còn biết dùng bùa chú! Cậu ấy thật sự là một Thiên sư có đạo hạnh!"

Dịch Thu và mèo đen đang ngồi xổm bên cạnh im re nhìn nhau.

Thiên sư? Cậu có tính không? Cậu không phải là một kẻ cuồng bắt ma vui vẻ sao?

Mèo đen liếʍ móng vuốt, không thèm để ý đến cậu.

Diêm Trường Sinh nghe thấy từ "ma", trong lòng lại chột dạ một cái.

Đến rồi, lại đến rồi, cái bầu không khí mê tín này!

Diêm Trường Sinh cảm thấy hơi mệt mỏi. Anh nổi tiếng từ sớm, công ty điện ảnh và truyền hình cũ là một nơi cực kì mê tín. Đến khi anh tách ra thành lập phòng làm việc riêng, anh mới nhận ra, công ty cũ chẳng hề mê tín gì cả.

Đội ngũ hiện tại của anh mới gọi là mê tín!

Thường xuyên gặp ác mộng, đó là do áp lực tinh thần quá lớn, sao có thể là ma ám?

Nửa đêm có tiếng gõ cửa, gõ cửa sổ, đó là do có người cố tình quấy rối, sao có thể là ma ám?

Trong nhà có dấu tay, dấu chân và tóc lạ, đó là do có người lén lút vào nhà, sao có thể là ma ám?

Làm ơn đừng cái gì cũng liên kết đến chuyện ma ám, đây là tâm tư chân thật của Diêm Trường Sinh.

Nhưng những người xung quanh anh hoàn toàn không tin anh, họ tin chắc vào khoa học thần bí. Hàng năm, hoạt động tập thể của họ không phải là rủ nhau đi cúng bái ở chùa, thì cũng là rủ nhau đi cúng bái ở đạo quán, tóm lại là phải cúng bái.

Cầu sức khỏe thì không chịu tập thể dục, mà phải cúng bái. Cầu sự nghiệp thuận lợi thì không chịu làm việc chăm chỉ, mà phải cúng bái. Cầu nhân duyên suôn sẻ thì không chịu vun đắp tình cảm, mà vẫn phải cúng bái.

Diêm Trường Sinh rất ghét điểm này. Anh ghét việc phó thác mọi thứ vào những niềm tin hư vô, anh thích tự mình nỗ lực và giành lấy hơn.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Hạ Hồng Vận và Lộc Yết, Diêm Trường Sinh một lần nữa nhìn về phía chàng trai trẻ thần thái lơ đãng đang mất tập trung kia.

"Hai người ra ngoài trước đi, tôi muốn nói chuyện riêng với cậu ấy." Diêm Trường Sinh nói.

Hạ Hồng Vận dẫn Lộc Yết ra ngoài.

Dịch Thu bị giữ lại, nhìn Diêm Trường Sinh, không biết anh muốn nói chuyện riêng với cậu để làm gì, lẽ nào là để sa thải cậu?

Thật tàn nhẫn quá đi! Cậu bị một con ma nữ đánh cho thâm tím khắp người, khó khăn lắm mới qua được vòng phỏng vấn. Nếu không nhận cậu nữa thì thật sự vô nhân đạo quá!

Tuy nhiên, đã là ông chủ tương lai kiêm thần tượng, cậu vẫn phải nhiệt tình một chút.