Chương 26

Dịch Thu nhìn lên trần nhà, xoa xoa cái cổ bị đau mỏi vì ngửa lâu, thấy không ổn. Vì kêu gọi không thành công, chi bằng làm thật đi.

Dịch Thu rút ra một lá Hỗn Độn Thần Lôi Phù, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Nguyên khí trong đan điền tự nhiên vận chuyển một vòng, cậu khẽ thổi, lá bùa tự cháy không cần lửa.

Trong tích tắc, một tia sét bạc vụt ra từ ngón tay cậu, đánh thẳng vào trần nhà mà cậu đang chỉ.

Ầm một tiếng vang trời động đất, cả căn phòng rung lắc hai cái, trần thạch cao bị sét đánh bay, một bóng đen rơi xuống!

Ngoài cửa.

Hạ Hồng Vận nhảy phóc khỏi ghế sô pha: "Động đất hả?"

Lộc Yết cũng bật dậy khỏi ghế: "Sấm sét à?"

Hai người kinh hãi nghe thấy một tiếng hú gào khủng khϊếp của nữ giới từ nhà vệ sinh truyền ra, làm màng nhĩ họ đau nhói.

Ngay sau đó, phòng tắm phát ra những tiếng va đập chói tai, cứ như có người cầm búa phá tung phòng tắm vậy.

Xen kẽ còn có những giọng nói đáng sợ như "Đừng chạy mà", "Đứng lại đừng trốn", "Tránh né giỏi thì ghê gớm lắm à, có giỏi thì đứng yên đi", "Cho mày chạy này, cho mày chạy này, mày còn dám chạy". Nghe cứ biếи ŧɦái vô cùng.

"Anh, anh, anh Hồng... Chúng ta đừng quấy rầy đại sư bắt ma nữa!" Lộc Yết sợ hãi, nắm chặt tay Hạ Hồng Vận, chỉ muốn trốn ra ngoài ngay lập tức.

Hạ Hồng Vận cũng mất hết hồn vía, vốn dĩ anh ta còn bán tín bán nghi với Dịch Thu, nhưng nhìn trận thế này, anh ta không tin cũng phải tin!

"Vậy chúng ta... Ra ngoài... Nhé?" Lời của Hạ Hồng Vận chưa dứt, cánh cửa nhà vệ sinh đột nhiên "Rầm" một tiếng, cả cánh cửa bay ra ngoài, rơi mạnh xuống bàn trà. Bàn trà kính không chịu nổi, vỡ tan tành, làm hai người sợ hãi ngã vật xuống ghế sô pha.

Dịch Thu lao ra khỏi phòng tắm: "Kẻ rình trộm, chạy đi đâu!"

Trong căn phòng đóng chặt cửa, rèm cửa tự động bay phấp phới không cần gió, một trận gió lạnh thấu xương thổi khắp phòng khách. Hạ Hồng Vận và Lộc Yết như thể nhảy vào hồ băng giữa ngày đông lạnh giá, cả người đông cứng.

Ma ám! Quả nhiên là ma ám!

Hai người đàn ông ôm nhau trên ghế sô pha, run rẩy bần bật, hối hận vô cùng vì đã đòi xem tận mắt.

Dịch Thu vừa dùng Hỗn Độn Thần Lôi Phù đánh con ma nữ thấu tim lạnh lẽo, con ma nữ rơi xuống từ nơi ẩn nấp trên trần nhà, cả hai đánh nhau ngay lập tức. Dịch Thu không hề thương hoa tiếc ngọc với ma, cầm cây cọ bồn cầu, đánh nhau tay đôi với ma nữ ngay trong phòng tắm.

Hai người hất tung tất cả chai lọ trên bồn rửa mặt xuống đất, sau đó giật tấm gương xuống đập vỡ tan tành, còn đấm nứt cửa kính ngăn phòng vệ sinh. Dịch Thu không ngờ rằng, con ma nữ này chiến đấu mạnh hơn Vũ Thủy nhiều.

Nếu không nhờ cây cọ bồn cầu đã được phù phép và tự mang theo sát thương tinh thần, có lẽ cậu đã thua trong cuộc đấu vật này.

Sao có thể như vậy được! Cậu là một người đàn ông to lớn, sao có thể đánh không lại một ma nữ?

Dịch Thu nổi giận đùng đùng. Khi bị ma nữ bóp cổ ấn vào bồn rửa mặt, cậu bùng phát sức mạnh kinh thiên động địa, một cú đấm đưa nó bay ra khỏi phòng tắm, kéo theo cả cánh cửa bay ra ngoài, khiến hai người ở phòng khách sợ hãi không thôi.

"Khụ khụ, đối thủ này hơi mạnh." Dịch Thu vừa ôm cổ bị ma nữ bóp ho khan, vừa rút ra một lá Đô Thiên Thần Lôi Phù, quyết định không dây dưa nữa, kết thúc trong một đòn.

Lá bùa cháy trên đầu ngón tay, ánh sét bạc đột ngột xuất hiện từ hư không. Ma nữ thấy tình thế nguy hiểm, lăn mình muốn tránh né, không ngờ lôi phù lại tự động truy đuổi, đánh trúng nó không lệch một li!

Ma nữ lại rêи ɾỉ một tiếng, giấy tờ trong cả căn phòng như bị bão cuốn, bay tứ tung, kéo theo cả những đồ trang trí, đĩa, sách vở nhẹ nhàng cùng bay lên.

Trong cơn bão tố còn xen lẫn những tiếng la hét của Hạ Hồng Vận và Lộc Yết, hai người đàn ông hét vang như đang trình diễn nam cao, tiếng kêu lúc lên lúc xuống, càng lúc càng lớn.

"Đại sư ơi..."

"Cứu mạng!"

"Chết mất thôi..."

"Mẹ ơi con sợ!"

Dịch Thu lao tới trong gió mạnh, ấn con ma nữ xuống sàn nhà. Ma nữ còn muốn hú, Dịch Thu giận dữ, thọc cây cọ bồn cầu vào mặt nó: "Hát dở như vậy thì tắt mic đi!"

Ma nữ bị hai lá lôi phù đánh trúng, đã thoi thóp, bị cây cọ bồn cầu quất suốt, giờ lại bị cọ ấn xuống đất mà ma sát, đã tuyệt vọng.

"Này, hai anh có cần giữ lại mạng sống không?" Dịch Thu hỏi to.

Hạ Hồng Vận và Lộc Yết đã sợ đến mức sắp ngất, lúc này cả hai cùng trốn sau lưng ghế sô pha, chỉ lộ ra đôi mắt, sợ hãi nhìn Dịch Thu, liên tục nói: "Không cần nữa, không cần nữa!"

Hai người họ không thể thấy thực thể của ma nữ, nhưng lúc này âm khí quá mạnh, họ có thể mơ hồ thấy một bóng trắng đang vặn vẹo giãy giụa trên sàn nhà.

Tận mắt thấy ma nữ phát uy, ai còn dám đòi giữ lại mạng sống chứ!

"Vậy tôi siêu độ nhé." Dịch Thu nói.

"Mau lên! Lạy cậu đấy!" Hai người khóc lóc thảm thiết.

Dịch Thu dùng cọ bồn cầu chọc vào ma nữ: "Tên gì? Từ đâu đến? Tại sao quấy rối Diêm Trường Sinh?"

Ma nữ u ám nhìn cậu, đột nhiên hét lên một tiếng chói tai, hất văng Dịch Thu ra ngoài. Mái tóc dài trên mặt nó dựng ngược lên như gai nhọn. Dịch Thu thấy con ma nữ này mất hết lí trí, không thể giao tiếp được, cũng không còn hi vọng hỏi được gì từ nó, quyết tâm cưỡng chế siêu độ!

Dịch Thu rút ra một lá Tịnh Thiên Địa Thần Phù, đốt trên đầu ngón tay. Lá bùa bay ra, đánh thẳng vào người ma nữ.

Ma nữ hoảng hốt, cơ thể như bị đánh mạnh, bay lên không trung, nổ tung!

Ma nữ không kịp giãy giụa, sức mạnh từ phù chú khiến nó bị cưỡng chế siêu độ, trở về vĩnh hằng!

Gió lạnh trong phòng khách bình lặng trở lại, giấy tờ, sách vở, lọ hoa, đĩa trên không trung cùng rơi xuống đất, vỡ nát tứ tung, tan hoang khắp nơi.

Dịch Thu đang nằm bệt trên sàn nhà thở phào, sau đó chậm rãi bò dậy, chỉ thấy đau lưng mỏi gối, bầm tím khắp lưng, chân và cổ.

Người ta bắt ma thì ung dung làm sao, sao cậu lần nào cũng đánh nhau tay đôi vậy?

Con ma nữ này còn đặc biệt hung dữ, là một con lệ quỷ đích thực, sức chiến đấu mạnh mẽ. So với nó, Vũ Thủy đúng là một con ma hiền lành dễ mến.