Chương 25

"Anh Hồng, Dịch Thu đến phỏng vấn rồi, đang đứng ngoài cửa." Lộc Yết nói với Hạ Hồng Vận.

Dịch Thu bước vào, nở một nụ cười rạng rỡ với hai người: "Chào anh Hạ, anh Lộc, tôi là Dịch Thu, đến ứng tuyển vị trí trợ lí."

Lộc Yết kín đáo ra hiệu bằng tay, bảo cậu đừng căng thẳng.

Nhưng nào ngờ, hai chữ căng thẳng chưa bao giờ có liên hệ gì với Dịch Thu. Huống hồ, cậu đã là một cao thủ bắt ma, dám dùng cây lau nhà đuổi theo đánh một con ma nữ trong gara xe bị ma ám vào đêm khuya.

Cậu chẳng những không sợ hãi, mà còn thấy rất hào hứng.

Hạ Hồng Vận gật đầu với Dịch Thu, thầm đánh giá chàng trai trẻ này. Cậu trông quá trẻ, ngũ quan tinh xảo, nét mặt ôn hòa, ánh mắt nhìn thẳng trong veo như suối nguồn, lại sâu thẳm như hồ sâu. Điều đáng sợ nhất là, cậu dường như tự mang theo bộ lọc ánh sáng mềm mại, khiến người nhìn vào thấy cậu đang tỏa sáng lấp lánh.

Hạ Hồng Vận suýt nữa thốt lên: "Cậu có muốn vào giới giải trí không? Tôi kí hợp đồng với cậu ngay. Kể cả không biết diễn cũng không sao, bây giờ diễn viên nam đẹp như bình hoa rất hiếm."

Nhưng anh ta kìm lại, Hạ Hồng Vận luôn nhớ rõ công việc hôm nay của mình là tìm một trợ lí biết bắt ma cho Diêm Trường Sinh, để giải quyết vấn đề ma quỷ đang gây rối bức bách.

"Nghe nói cậu biết bắt ma?" Hạ Hồng Vận hỏi.

Vừa thốt ra, chính anh ta cũng cảm thấy có chút màu sắc của chủ nghĩa hiện thực huyền ảo. Anh ta, một người quản lí chính thống, lại đang phỏng vấn một trợ lí biết bắt ma!

Dịch Thu khẽ cười: "Cũng khá thạo. Anh Hạ muốn kiểm tra tôi không?"

Hạ Hồng Vận đẩy gọng kính: "Nếu cậu không phiền, chúng ta thực chiến luôn nhé. Tôi nghe Lộc Yết nói, cậu phát hiện nhà Diêm Trường Sinh có ma. Cậu có thể giải quyết con ma đó được không?" Hạ Hồng Vận nghiêm túc làm động tác chặt đầu.

Dịch Thu cười, hỏi: "Có cần giữ lại mạng sống không?"

Hạ Hồng Vận nghiêm nghị hẳn: "Còn có thể giữ lại mạng sống sao?"

Dịch Thu cười híp mắt: "Điều đó phải xem con ma này có hợp tác hay không đã."

Sau khi mềm mỏng năn nỉ mèo đen vẽ cho cả đống bùa chú trong nhà vệ sinh, Dịch Thu theo Hạ Hồng Vận một lần nữa đến căn hộ mà Diêm Trường Sinh đang ở.

Hôm nay Diêm Trường Sinh đã đến đoàn làm phim quay phim. Hạ Hồng Vận và Lộc Yết cố tình ở lại, chỉ để nhân lúc Diêm Trường Sinh không có mặt, giải quyết con lệ quỷ trong nhà anh.

"Hai anh cứ ở phòng khách, tôi vào nhà vệ sinh xem sao." Dịch Thu nói.

Hai người ngồi thẳng tắp trên ghế sô pha, vẻ mặt nghiêm túc.

Dịch Thu bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.

Nhà vệ sinh nhà Diêm Trường Sinh rất rộng, bồn cầu và phòng tắm đứng được ngăn cách bằng kính, khu vực khác có một bồn rửa mặt siêu dài và một bồn tắm bằng đá cẩm thạch.

Vừa bước vào nhà vệ sinh, Dịch Thu đã cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo mạnh mẽ, nó ở trên trần nhà!

Dịch Thu kéo cửa kính phòng tắm đứng, mắt nhìn vào cây cọ bồn cầu bên cạnh.

Con mèo đen vừa thò đầu ra khỏi ba lô đã giật mình: [Đừng hòng tôi phụ phép cho cái thứ đó!]

"Ôi, cục cưng, chỉ sờ một chút thôi, đâu phải hôn một cái. Đừng căng thẳng." Dịch Thu cầm cây cọ bồn cầu lên, kiên nhẫn khuyên bảo.

[Không! Tôi không! Ghê tởm lắm! Tôi không đồng ý!] Mèo đen kêu lên.

"Nào, phù phép một chút thôi, sờ một cái, tôi sẽ rửa móng cho cậu." Dịch Thu dỗ dành.

Ngoài cửa.

"Cậu có nghe thấy tiếng gì không?" Hạ Hồng Vận đang lắng tai ở phòng khách khẽ hỏi.

"Hình như có người kêu thảm thiết, kêu không không. Không phải giọng của Dịch Thu." Lộc Yết nói.

Hai người nhìn nhau, một dấu hỏi lớn hiện lên trong đầu họ.

Trong nhà vệ sinh.

Con mèo đen bị bắt ép phụ phép cho một cây cọ bồn cầu đang điên cuồng rửa móng trên bồn rửa mặt, vừa rửa vừa gằn giọng: [Lần phù phép này phải tăng giá! 200 điểm!]

"Ấy, cục cưng, anh em với nhau mà, chuyện này cũng đòi tăng giá tạm thời sao. Tôi sẽ kiện cậu lên Cục Quản lí Giá Cả đấy." Dịch Thu nói đùa.

[Cút đi, Cục Quản lí Giá Cả không xử lí đâu! Tôi có quyền quyết định!] Mèo đen tức giận.

Dịch Thu xoa tai mèo đen, tay cầm cây cọ bồn cầu phát ra ánh sáng vàng nhạt, kéo cửa kính phòng tắm đứng ra.

Mọi thứ bình thường, nhưng Dịch Thu lại thấy một búi tóc đen dài trong lỗ thoát nước, nhìn là biết không phải của Diêm Trường Sinh.

"Ôi, nếu con ma không chịu ra thì tôi phải bắt ma thế nào đây?" Dịch Thu băn khoăn nhìn lên trần nhà. Cậu thấy một bóng đen sau tấm trần thạch cao, nhưng nó ẩn mình không chịu ra, dường như đang e dè điều gì đó.

Dịch Thu suy nghĩ một chút, bắt đầu hét lên: "Chị gái ơi, chị gái ơi, chị cứ ở đây rình trộm người ta tắm mãi, hành vi biếи ŧɦái này không được đâu."

Ma nữ: "..."

Dịch Thu: "Đã có người tố cáo hành vi biếи ŧɦái của chị với tôi rồi. Tôi khuyên chị mau xuống tự thú đi, không thì đừng trách tôi gϊếŧ lên đấy nhé."

Ma nữ: "..."

Dịch Thu: "Thỏ con ngoan ngoãn, mở cửa ra mau, mở cửa ra mau, anh muốn vào!"

Ma nữ: "..."

Thấy Dịch Thu tự mình đùa giỡn rất vui vẻ, mèo đen không nhịn được: [Cậu ngu ngốc hả, nói lí với ma làm gì, mau lên!]

Dịch Thu thở dài: "Phương châm sống của tôi là thành thật đối đãi với ma, dùng niềm tin cảm hóa ma, dùng lí lẽ thuyết phục ma. Trừ khi bất đắc dĩ, tôi cũng không muốn dùng bạo lực."

Mèo đen ngạc nhiên: [Cậu có phương châm sống đó à?]

Dịch Thu nghiêm túc: "Vừa mới thêm vào, còn nóng hổi đây này."

Mèo đen: "..."