"Thuốc? Thuốc gì?" Hạ Ngữ Cầm có trình độ tiếng Anh không tồi. Nghe Vũ Thủy nói đến từ này, cô giật mình cảnh giác, sắc mặt khó coi.
Vũ Thủy lặng lẽ nhìn cô, lúc này, cô ấy không còn vẻ hung tợn đáng sợ nữa. Nhan sắc thật của cô ấy trông sắc sảo nhưng lại mềm mại. Đôi mắt sâu thẳm tự nhiên chứa chan tình ý.
"Cô biết mà. Cô uống nó mỗi ngày." Vũ Thủy nói.
Dạ dày Hạ Ngữ Cầm quay cuồng ngay lập tức. Cô ôm miệng, cảm giác nóng rát trong dạ dày biến thành một chất lỏng chua chát nóng bỏng. Cô quỳ bên cạnh thùng rác, nôn mửa dữ dội.
Cô không ngờ "thuốc làm đẹp" mình uống lại chính là tro cốt của một người khác.
Điện thoại của Dịch Thu reo, cậu nghe điện thoại: "Đồ ăn ngoài đến rồi? Ồ được. Có thể mang lên không? Được, cảm ơn nhé, làm phiền cậu."
"Đồ ăn ngoài đến rồi." Dịch Thu cúp điện thoại, nói với hai người: "Ăn xong rồi nói chuyện tiếp nhé."
Hạ Ngữ Cầm đang nôn thốc nôn tháo bên thùng rác: "Không, không muốn ăn."
Vũ Thủy vì là ma nên không quan trọng việc ăn uống: "Không, không ăn được."
Người giao đồ ăn đang bàng hoàng, run rẩy tưởng tượng ra cảnh phim ma trong thang máy, bước vào công ty tối om vào nửa đêm: "Có, có ma sao?"
"Vậy, ngón tay của cô bị phong ấn trong tượng Phật. Tro cốt của cô bị làm thành một loại thuốc. Chỉ cần có người cung phụng tượng Phật này, rồi uống loại thuốc đó, dung mạo sẽ dần giống cô. Vì xinh đẹp nên đương nhiên sẽ được người khác phái ưu ái?" Dịch Thu nghiêm túc đánh giá Vũ Thủy và Hạ Ngữ Cầm, rồi xoa cằm.
"Trước đây không thấy, nhưng hai người đứng cạnh nhau thì lại có vẻ tướng phu thê đấy." Dịch Thu thật thà nói.
Mặt Hạ Ngữ Cầm xanh lét cả.
Vũ Thủy rụt rè nhìn cô một cái: "Tôi luôn muốn nói với cô chuyện này, nhưng..."
Dịch Thu nối lời cô: "Nhưng chiếc gương đồng và chuỗi hạt Phật lưu li cô Hạ đang đeo luôn ngăn cản cô tiếp cận. Trong mơ cô không thể chạm vào cô ấy. Cô đã thử nhiều cách, thậm chí nhập vào giấc mơ của người khác, nhưng không thành công. Hôm nay cô Hạ đến công ty khuya nên cô mới chớp lấy cơ hội để nói cho cô ấy biết?"
Vũ Thủy gật đầu, nói với Hạ Ngữ Cầm: "Làm cô sợ hãi, tôi rất xin lỗi. Nếu cô cứ tiếp tục uống, âm khí trên người cô sẽ ngày càng nặng, sớm muộn gì cũng bị những con ma khác nhắm đến. Đến lúc đó..."
Hạ Ngữ Cầm không thể ngờ nguyên nhân của mọi chuyện lại là thế này. Nữ quỷ này không hề muốn gϊếŧ cô, mà là muốn ngăn cản cô tự hại mình.
"Cô... Cô không hận tôi sao?" Hạ Ngữ Cầm hỏi.
Vũ Thủy u buồn nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ. Thế giới bên ngoài ngàn ánh đèn, còn cô ấy đã không còn thuộc về thế gian này nữa.
Ai mà không hận chứ?
"Tôi quả thực đã từng trút giận lên cô, nhưng điều tôi hận hơn là nhóm người đã gϊếŧ tôi. Trong khoảng thời gian ở bên cạnh cô, tôi biết cô là người tốt, nên tôi không muốn hại cô." Vũ Thủy nói nhỏ.
Văn phòng chìm vào im lặng.
"Hóa ra ma không phải như tôi nghĩ."
Hạ Ngữ Cầm tâm trạng phức tạp nhìn Vũ Thủy. Cô ấy chịu đựng đày đọa rồi chết khi còn trẻ. Lẽ ra cô ấy phải ôm đầy oán hận, nhưng lại không vì oán hận mà trở thành ác quỷ làm bậy. Cho thấy cô ấy bản tính lương thiện và biết điều.
"Trên đời này có rất nhiều người. Có người tốt, có người xấu. Tự nhiên cũng có ma tốt và ma xấu." Vũ Thủy nói: "Nhưng tất cả đều phải cảm ơn chiếc gương đó và chuỗi hạt Phật lưu li của cô. Lúc đầu tôi mê man, quả thật bị bản năng mê hoặc, nảy sinh ác ý với cô. Nhưng sau đó tôi dần tỉnh táo lại, không còn bị oán niệm che mờ nữa."
Hạ Ngữ Cầm sờ vào cổ tay trống trơn. Chuỗi hạt Phật lưu li kia vừa bị đứt, không ngờ chuỗi hạt Phật thỉnh từ đạo quán về này lại thực sự có tác dụng.
Anh trai cô hóa ra cũng có lúc đáng tin?
Dịch Thu nghiêng đầu, xem ra dù là thời kì mạt pháp, vẫn có những cao nhân ẩn dật.
"Cô Vũ Thủy, tôi phải xin lỗi cô. Trước đây vì hiểu lầm, tôi đã dùng cây lau nhà đánh cô. Thật là ngại quá." Dịch Thu nhìn cây lau nhà được phụ phép để ở một bên, xin lỗi Vũ Thủy.
Biểu cảm của Vũ Thủy có chút u oán, dường như đang nhớ lại nỗi kinh hoàng bị cây lau nhà nhét vào mặt chi phối.
"Không sao. Tôi cũng có lỗi." Vũ Thủy ngậm hận nói.
Dịch Thu cười hì hì nhìn cô: "Vậy hóa giải ân oán nhé?"
Vũ Thủy khổ sở gật đầu.
Làm ma cũng không dễ gì.