Trận chiến trước mắt đã đến cao trào. Nữ quỷ bị cây lau nhà quật cho khóc thút thít, co rúm lại bên cạnh một cột trụ, dùng tay che mặt, vẻ mặt "yếu ớt và đáng thương", liên tục xin lỗi bằng tiếng Anh, đầy rẫy từ sorry.
Dịch Thu chống cây lau nhà, cũng hét lớn bằng tiếng Anh: "Biết lỗi chưa?"
Nữ quỷ khóc lóc thảm thiết, điên cuồng gật đầu. Sợ bị đánh tiếp, nó vội vàng tuôn ra một tràng ngôn ngữ mà Dịch Thu không hiểu.
Dịch Thu học tiếng Đức là chuyên ngành, tiếng Pháp là phụ, vì thiên phú nên còn học thêm một đống ngôn ngữ khác. Ngay cả khi cậu không thể hoàn toàn hiểu lời nữ quỷ, cậu cũng có thể phán đoán được, đó là tiếng Thái.
"Tiếng Thái tôi không hiểu. Có nói được tiếng Trung không?" Dịch Thu nghe thấy đau đầu: "Không nói được tiếng Trung, tiếng Anh cũng được."
Nữ quỷ chuyển sang kênh tiếng Anh ngay lập tức: "Tôi xin lỗi. Tôi sai rồi. Tôi không có ý định gϊếŧ cô ấy..."
Dịch Thu quật cây lau nhà xuống bên mặt nó: "Còn dám ngụy biện? Nửa đêm lừa một cô gái xuống tầng hầm, không phải gϊếŧ người, lẽ nào là hẹn hò à?"
Nữ quỷ sợ đến giật mình: "Tôi thực sự không có ý định gϊếŧ cô ấy."
Dịch Thu vẫy tay với Hạ Ngữ Cầm: "Giám đốc Hạ, ra đối chất đi?"
Hạ Ngữ Cầm từ từ bước đến, cảnh giác dừng lại cách đó vài mét: "Chính là cô ta. Ngày nào cũng hù dọa tôi trong mơ, hôm nay còn muốn gϊếŧ tôi."
Nữ quỷ đã mất hết vẻ hung dữ, khóc lóc thảm thiết: "Không phải. Tất cả đều có lí do. Tôi không có ý định gϊếŧ người."
Thấy chuyện không thể giải quyết trong một sớm một chiều, Dịch Thu hơi đau đầu: "Thôi được rồi. Chúng ta lên nói chuyện đi, nửa đêm rồi."
Một người, một quỷ, một mèo cùng nhau gật đầu.
Nữ quỷ ngoan ngoãn đi vào thang máy trước, giữ nút mở cửa, ra hiệu mời mọi người vào.
Cũng biết lễ phép phết, Dịch Thu nghĩ. Nữ quỷ bấm nút tầng xong, liền ngoan ngoãn đứng sang một bên, không gây rối nữa.
Hạ Ngữ Cầm hơi sợ hãi, nhưng nhìn thấy Dịch Thu, đặc biệt là cây lau nhà trong tay cậu, cô đột nhiên có vô hạn dũng khí.
Ma quỷ có gì đáng sợ chứ? Chẳng phải cũng bị đánh cho răng rụng đầy đất gào khóc sao.
Nhưng rốt cuộc Dịch Thu có lai lịch gì?
Khi đánh nhau với nữ quỷ, hình như cậu còn tung một lá bùa, lúc đó một tia sét đánh xuống, khiến nữ quỷ gần chết.
Cậu thật sự quá lợi hại. Cậu quả nhiên là người có đạo hạnh.
Thang máy đến nơi, nữ quỷ nói nhỏ, phía trước có một gương bát quái, nó không dám qua.
Dịch Thu tiến lên, gỡ chiếc gương xuống, lật ngược lại, rồi hỏi: "Lá bùa bên cạnh là do cô đốt?"
Nữ quỷ sợ đến run rẩy: "Tôi... Cái đó... Tôi sai rồi... Tôi không dám nữa."
Dịch Thu liếc nó một cái: "Cũng có chút bản lĩnh đấy."
Nữ quỷ ngoan ngoãn cười nịnh nọt, bước nhỏ đi ra, theo sau Hạ Ngữ Cầm, ngoan ngoãn như thư kí của cô ấy.
Hạ Ngữ Cầm do dự một chút, mở cửa văn phòng của mình, mời một người, một quỷ, một yêu mèo đi vào, trong lòng lo lắng không yên.
Cô không ngờ mọi chuyện lại diễn biến như thế này. Đầu tiên là gặp ma, sau đó được cứu, người cứu cô đuổi đánh con ma, con ma sợ hãi. Giờ họ cùng nhau trò chuyện trong văn phòng.
Cảnh tượng này thật sự quá ảo diệu.
Dịch Thu vận động xong cảm thấy bụng đói cồn cào, mở điện thoại lên gọi đồ ăn ngoài: "Tôi hơi đói rồi, gọi đồ ăn ngoài nhé. Mọi người muốn ăn gì?"
Nữ quỷ nói nhỏ: "Muốn uống trà sữa."
Mèo đen lớn tiếng: [Muốn ăn thức ăn hộp.]
Nữ quỷ thét lên một tiếng: "Á á á á, mèo nói chuyện."
Mèo đen: [Làm ma sợ hãi, tôi thật sự xin lỗi.]
Hạ Ngữ Cầm, người đã bị dọa một lần, lập tức có một cảm giác ưu việt. Cô cười khẩy một tiếng, châm chọc nữ quỷ: "Có gì mà lạ? Thật không có kiến thức."
Nữ quỷ không dám lên tiếng, lặng lẽ dịch sang một bên, tránh xa mèo đen một chút.
Dịch Thu bỏ qua yêu cầu của mèo đen, dù sao quán thịt nướng sẽ không cung cấp thức ăn hộp cho mèo. Cậu tùy tiện gọi vài phần thịt nướng và đồ uống, chờ đồ ăn được giao đến.
Trong lúc chờ đồ ăn ngoài, Dịch Thu trò chuyện với nữ quỷ.
Nữ quỷ là người Thái Lan, tên dịch ra là Vũ Thủy. Ngay từ khi chào đời, cô ấy đã mang trong mình số phận bất hạnh. Mẹ cô ấy là người Thái, còn cha là một du khách người Anh trăng hoa, từng đặt chân đến Thái Lan rồi rời đi không một lời từ biệt. Sau khi sinh cô ấy, mẹ cô ấy tái hôn với một người đàn ông Thái, từ đó cô ấy có một người cha dượng.
Cha dượng là một con bạc, đánh đập mẹ con cô ấy thường xuyên. Vì Vũ Thủy lớn lên xinh đẹp, ông ta còn toan tính bán con riêng của vợ đi. Vũ Thủy lớn lên trong một tuổi thơ lo sợ bất an, ước mơ lớn nhất là trở thành một nữ minh tinh xinh đẹp trên truyền hình. Cô ấy muốn thay đổi số phận của mình.
Biến cố xảy ra vào năm Vũ Thủy mười sáu tuổi. Lúc này, Vũ Thủy đã là một cô gái xinh đẹp nổi bật. Cha dượng cô ấy cuối cùng nợ nần chồng chất vì cờ bạc, đã bán Vũ Thủy cho người môi giới. Cô ấy bị chuyển giao đến một tổ chức ngầm kì lạ. Tổ chức này có nhiều cô gái trẻ như cô ấy, được tập trung nuôi dưỡng cùng nhau. Cứ một thời gian, lại có người bị đưa đi.
Cuối cùng, ngày đó cũng đến, đến lượt Vũ Thủy bị đưa đi. Trong kinh hoàng, cô ấy bị sát hại, một đốt xương ngón tay bị phong ấn vào tượng Phật, thi thể bị đốt thành tro cốt. Số tro cốt này, trải qua một nghi thức tà ác, đã được chế biến thành thuốc.