Chương 19

Hạ Ngữ Cầm chỉ nhìn một cái đã sợ đến gần như ngất xỉu. Cô vừa hét lên "Đừng lại đây", vừa cố gắng thu mình nhỏ hơn, như thể làm vậy có thể chống lại linh hồn đang đến gần.

Bóng trắng duỗi tay, bàn tay gầy guộc và thon dài từ từ đặt lên vai Hạ Ngữ Cầm. Nhưng giây tiếp theo, chuỗi hạt Phật lưu li trên cổ tay Hạ Ngữ Cầm bùng phát một luồng ánh vàng chói lọi.

Dây xâu đứt ngay lập tức, cả chuỗi hạt Phật tan rã.

Khi những hạt Phật rơi xuống mặt nước, lưu li trong suốt đã biến thành màu xám xịt tối tăm.

Hạ Ngữ Cầm bị ánh vàng của hạt Phật làm tỉnh. Cô ngẩng đầu lên, phát hiện bóng trắng đã lùi lại rất xa.

Chạy?

Hạ Ngữ Cầm khó khăn vật vã đứng dậy từ dưới đất, cố hết sức bấm nút thang máy, muốn quay lại tầng một, nhưng thang máy lại hoàn toàn không phản ứng.

Nửa người đã bị nước lạnh buốt này thấm ướt. Hạ Ngữ Cầm nhận ra, nếu cô cứ ở lại đây, đợi đến khi bóng trắng kia bước vào thang máy lần nữa, cô chắc chắn sẽ chết.

Nhưng để một mình chạy vào bãi đỗ xe ngầm đang mưa lớn, điều đó cần nhiều can đảm hơn là ở lại.

Bóng trắng lại tiến đến gần.

Hạ Ngữ Cầm nhắm mắt lại, dùng mu bàn tay lau đi nước mắt không ngừng rơi nơi khóe mắt.

Chạy đi.

Hạ Ngữ Cầm vứt giày cao gót đi, chân trần xông vào màn mưa của bãi đỗ xe ngầm.

Chạy chạy chạy.

Hạ Ngữ Cầm cảm thấy mình như đang mãi ngủ say trong một cơn ác mộng kinh hoàng. Cô đang chơi trốn tìm mạo hiểm tính mạng với một bóng trắng trong bãi đỗ xe ngầm đang mưa như trút.

Bóng trắng luôn theo sau cô, như mèo vờn chuột, thong thả và kiên nhẫn tiếp cận cô. Mỗi lần cô cố gắng thoát khỏi bóng trắng, nó lại nhanh chóng xuất hiện sau một cột trụ gần đó.

Nó thậm chí còn nói chuyện, giọng nói lạnh lẽo và oán hận, nhưng cô không hiểu một từ nào.

Hạ Ngữ Cầm chạy đến trước mỗi cánh cửa lối thoát hiểm, nhưng tất cả các cửa đều đóng chặt.

Cô kiệt sức, mệt mỏi tột độ, dưới sự mệt mỏi và sợ hãi cực độ, cô ngã mạnh xuống vũng nước đã tích tụ.

Nước ngập qua mũi khiến cô sặc nước, vừa ho vừa khóc lớn, hệt như phát điên.

Phía trước là thang máy, nhưng cửa thang máy đã đóng lại. Cô không thể quay lại, cũng không thể trốn thoát.

Trốn thoát thì có ích gì? Chi bằng kết thúc cho cô nhẹ nhàng ngay từ đầu.

Hạ Ngữ Cầm ngồi trong nước, tóc ướt đẫm bết vào mặt. Cô gào khóc nguyền rủa bóng trắng: "Ngươi đến gϊếŧ ta đi. Gϊếŧ ta đi. Đợi ngươi gϊếŧ ta rồi, ta sẽ không sợ ngươi nữa. Ngươi đến gϊếŧ ta đi."

Bóng trắng lặng lẽ dừng lại trước mặt cô, lại phát ra một tràng ngôn ngữ mà cô không hiểu.

Hạ Ngữ Cầm hung hăng nhìn chằm chằm vào bóng trắng. Trong màn mưa lớn, cuối cùng cô cũng có thể nhìn rõ hình dáng của bóng trắng này.

Một nữ quỷ có khuôn mặt mờ ảo, nhưng vẫn lờ mờ thấy được vẻ xinh đẹp. Cô ta cúi đầu, lặng lẽ nhìn cô.

Hạ Ngữ Cầm thút thít, tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào cô ta. Cô đã không thể chạy được nữa. Cú ngã này đã lấy đi toàn bộ sức lực của cô. Cô cũng đã cam chịu số phận, tâm trạng buồn bã chờ chết.

Chỉ là cô không cam lòng.

Không cam lòng cuộc đời mình kết thúc vội vàng như thế này.

Rốt cuộc vì sao...

Tại sao con nữ quỷ này lại nhắm vào cô?

Tiếng "Đing" vang lên, thang máy ở cách đó không xa khởi động.

Một người và một quỷ đang đối đầu cùng lúc quay đầu lại.

Cửa thang máy mở ra, một thanh niên đeo ba lô bước ra từ thang máy. Thấy cảnh này trong màn mưa ở bãi đỗ xe ngầm, cậu nhướng mày, bình tĩnh giơ cây lau nhà trên tay lên, hét lớn: "Yêu nghiệt, chạy đâu!"

Hạ Ngữ Cầm: "..."

Nữ quỷ: "..."

Gần nửa đêm, Dịch Thu dẫn mèo đen quay lại công ty ma ám của nhà mình, muốn xem tối nay ở đây có thay đổi gì không.

Quả nhiên, công ty về đêm âm khí nặng hơn ban ngày.

Điều tệ là, phù chú bên cạnh gương đồng đã biến mất, trên đất chỉ còn lại một chút tro tàn sau khi cháy.

Rõ ràng, ở đây đã xảy ra chuyện.

Dịch Thu dự cảm mình sắp phải đối mặt với một trận chiến lớn. Mặc dù cậu không hề sợ hãi, thậm chí còn hơi hưng phấn, nhưng trước trận chiến lớn cần phải có tiếp tế, ít nhất phải có một vũ khí chứ.

"Tôi cần một vũ khí vừa tay. Bảo bối à, cậu không phải có nói cậu có thể làm vũ khí sao? Làm cho tôi một cái đi." Dịch Thu ôm mèo đen, bắt đầu bóc lột chú mèo.

Mèo đen liếʍ chân, đưa chân ra trước mặt Dịch Thu: [Đây là gì?]

Dịch Thu nhân cơ hội bóp bóp miếng đệm thịt của mèo, tâm hồn bay bổng nói: "Là chân mèo."

Mèo đen hỏi: [Chân mèo có làm vũ khí được không?]

Dịch Thu suy nghĩ: "Dù sao cậu cũng là một chú mèo nhỏ thần kì..."

Mèo đen: [Hừ. Tôi không thể tự tay gọt kiếm gỗ đào cho cậu được. Như thế quá ngược đãi mèo. Nhưng cậu có thể tìm một vật phù hợp, tôi sẽ phụ phép cho nó. Một lần 100 điểm, cũng có thể dùng tạm thời.]

Dịch Thu thấy cách này rất hay, mang theo kiếm ra ngoài suốt ngày dễ bị cảnh sát hỏi thăm, chi bằng tận dụng vật liệu có sẵn, từ gạch, chổi, đến bàn phím cơ, cái gì cũng có thể làm vũ khí đánh ma.

Đây mới là phương pháp trừ ma hiện đại.