Chương 16

Dịch Thu mở mắt ra lần nữa. Thế giới trước mắt dường như không hề thay đổi, nhưng lại có gì đó khác biệt.

"Chỉ thế thôi à? Không phát sáng, không phóng điện, cũng không đau đớn dữ dội khắp người?" Dịch Thu hỏi.

Mèo đen liếʍ móng vuốt trắng: [Xin lỗi. Kinh doanh nhỏ, không có hiệu ứng đặc biệt đâu. Làm cậu thất vọng rồi.]

Dịch Thu ôm mèo đen định hôn mũi nó: "Không không, chú mèo nhỏ đáng yêu như thế giúp tôi mở thiên nhãn, tôi mừng còn không kịp, sao dám thất vọng chứ?"

Mèo đen dùng một chân ấn vào miệng cậu: [Đừng hôn lung tung. Mau đi làm việc đi.]

Dịch Thu cười hì hì: "Được rồi được rồi, nghe lời cậu, đi làm việc thôi."

Rời khỏi phòng vệ sinh, đi ngang qua chiếc gương bát quái bằng đồng một lần nữa, Dịch Thu lại nhìn về phía đó.

Trước khi tổ khiếu chưa mở, cậu không thể nhìn thấy những "thứ dơ bẩn" đó, nên trong mắt cậu, đó chỉ là một chiếc gương đồng bình thường. Nhưng lần này, cậu thấy một điều bất thường.

Chiếc gương đồng tỏa ra một lớp ánh vàng mờ nhạt. Trong gương có một bóng trắng lờ mờ, mông lung, như sương mù. Dịch Thu nhìn theo hướng gương soi, thấy đó chính là chiếc thang máy họ vừa đi lên.

Khung cảnh phản chiếu trong gương đồng khác với những gì nó nên phản chiếu.

Dịch Thu dùng ngón tay gõ gõ vào gương, hỏi: "Chiếc gương này lấy từ đâu vậy?"

Hạ Ngữ Cầm ngớ người: "Là anh trai tôi tặng. Anh ấy đặc biệt thỉnh về từ đạo quán, nói là đã được khai quang."

Dịch Thu cạn lời: "Đạo quán nào còn bán cái này?"

Hạ Ngữ Cầm ngạc nhiên: "Tôi cũng không biết. Anh ấy còn thỉnh cả một chuỗi hạt Phật tặng tôi nữa, trông đẹp lắm."

Vừa nói, Hạ Ngữ Cầm vừa giơ chuỗi hạt lưu li trên cổ tay ra khoe. Dịch Thu nhìn, quả nhiên trong suốt và đẹp đẽ. Điều kì diệu nhất là trên đó còn phủ một lớp ánh vàng mờ nhạt.

Nhưng mà...

"Chuỗi hạt này cũng thỉnh từ đạo quán về sao?" Dịch Thu hỏi một cách nghi hoặc.

Hạ Ngữ Cầm nhận ra có gì đó không đúng, ngượng ngùng nói: "Chắc là niệm châu thôi, các đạo sĩ cũng dùng mà."

Dịch Thu nói khó tả: "Ồ, thế thì tốt quá..."

Hạ Ngữ Cầm nhớ lại kí hiệu Phật giáo chữ Vạn rõ ràng trên chuỗi hạt, không khỏi có chút xấu hổ. Anh trai cô thật là không đáng tin. Cái này đâu phải thỉnh từ đạo quán về, chắc chắn là mua ở quầy hàng rong để lừa cô rồi.

Đến văn phòng của Hạ Ngữ Cầm, Dịch Thu vừa bước vào đã cau mày.

Căn phòng này hướng Nam, nhưng dù ngoài cửa sổ nắng rực rỡ, chiếu vào phòng lại không hề có hơi ấm. Một luồng hàn khí âm u lan tỏa từ dưới chân lên đến đỉnh đầu.

Hạ Ngữ Cầm mời Dịch Thu ngồi, rồi lén mở ngăn kéo, tháo chuỗi hạt Phật đáng xấu hổ kia ra, vứt vào trong ngăn kéo.

Sau đó, cô rót một tách trà cho Dịch Thu, chuẩn bị nói chuyện về tình hình công ty.

Dịch Thu liếc nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một tượng Phật gỗ nhỏ đặt trên bàn làm việc của Hạ Ngữ Cầm.

Tượng Phật gỗ này cao khoảng hai nắm tay, nhìn vào tạo hình thì giống như sản phẩm của vùng Đông Nam Á.

"Cái này là gì?" Dịch Thu cầm tượng Phật lên xem.

Vẻ mặt Hạ Ngữ Cầm đột nhiên có chút kì quái, cô ấp úng nói nhỏ: "Cái này là tôi mua... Mua được lúc đi du lịch Thái Lan..."

Dịch Thu tinh ý nhận thấy sự bất thường của Hạ Ngữ Cầm, cậu truy vấn: "Là để cầu gì?"

"Cầu, cầu tài." Hạ Ngữ Cầm nói nhỏ.

Dịch Thu nhìn thẳng vào Hạ Ngữ Cầm: "Thật sao?"

Hạ Ngữ Cầm cúi đầu không nói.

Sau khi mở tổ khiếu, cậu có thể cảm nhận được "khí" trên người. Khí trên người Hạ Ngữ Cầm không bình thường, u ám hơn người thường rất nhiều, dương hỏa suy yếu.

Dịch theo cách nói đời thường là âm khí trên người cô rất nặng, nặng đến mức nguy hiểm, dễ bị yêu tà nhắm đến. Ban đêm đi đường rất dễ bị ma dẫn đường.

Dịch Thu cầm tượng Phật trên tay quan sát một lượt. Tượng Phật này không phải được chạm khắc nguyên khối. Cậu thấy một vết nối ở đáy tượng, được dán keo lại.

Dịch Thu ngẩng đầu, nháy mắt với Hạ Ngữ Cầm: "Cô cho tôi mượn một cây búa được không?"

Hạ Ngữ Cầm: "Hả?"

Mười phút sau, Dịch Thu tay cầm búa, hỏi câu cuối cùng trước khi "ra tay": "Cô mua tượng Phật này bao nhiêu tiền?"

Môi Hạ Ngữ Cầm mấp máy, nhịn đau xót cười khổ: "Đừng bận tâm bao nhiêu tiền nữa. Đập đi."

Thế là Dịch Thu tàn nhẫn đập nát pho tượng Phật thành một đống vụn.

Một chiếc hộp sắt nhỏ rơi ra, trên nắp vẽ đầy những phù văn kì quái bằng mực đỏ thẫm. Mèo đen ngồi bên cạnh, dùng móng vuốt khều nhẹ, hộp sắt mở ra.

Một đoạn xương ngón tay trắng toát rơi ra, nảy lên trên đất một cái, rồi lăn đến trước mặt Hạ Ngữ Cầm, như thể vẫn còn sống.

"Nó có duyên với cô đấy." Dịch Thu nhướng mày nói.

"Á."

Một tiếng thét chói tai, Hạ Ngữ Cầm ngã phịch xuống đất, lùi liên tục vài bước, bị đoạn xương ngón tay này làm cho hồn bay phách lạc.

"Xem ra ác mộng của cô đúng là do pho tượng Phật này gây ra." Dịch Thu thở phào.