Trên đường đến công ty, Hạ Ngữ Cầm vừa lái xe, vừa giới thiệu tình hình công ty cho Dịch Thu.
Công ty giải trí Bắc Cực Tinh do cha của Dịch Thu thành lập. Nội tình không rõ, dù sao đây cũng không phải ngành nghề kinh doanh chính của gia đình cậu, nhưng công ty nhỏ này vẫn hoạt động tầm tầm cho đến khi cha mẹ cậu ra nước ngoài định cư mà không sang nhượng.
Hạ Ngữ Cầm nói với cậu, tình hình công ty hiện tại không mấy tốt đẹp. Vài nghệ sĩ có chút tiếng tăm đều đã hết hợp đồng rời đi, giờ chỉ còn lại một nữ nghệ sĩ vô danh xuất thân từ chương trình tuyển chọn là Trịnh Tiêu Đán, gần đây cũng đang đòi hủy hợp đồng. Định hướng phát triển của công ty những năm gần đây cũng thay đổi, cơ bản thoát li khỏi giới chính thống, doanh thu chủ yếu lại đến từ việc bắt chước theo kinh tế người nổi tiếng trên mạng.
Dịch Thu im lặng lắng nghe, không hỏi thêm.
Xe chạy vào khu vực của công ty, Dịch Thu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, lặng thinh một lúc lâu.
"Phong thủy ở đây thế nào? Tôi nghe nói, không tốt lắm." Hạ Ngữ Cầm hỏi.
Dịch Thu nhìn cô, nói nhỏ: "Tôi tiết lộ một bí mật cho cô, cô đừng nói ra nhé."
Hạ Ngữ Cầm tò mò hỏi: "Bí mật gì?"
Dịch Thu nói: "Thật ra tôi... Hoàn toàn không biết gì về phong thủy."
Hạ Ngữ Cầm: "..."
Thấy vẻ mặt nghẹn lời của Hạ Ngữ Cầm, Dịch Thu cảm thấy một niềm vui sướиɠ kiểu "trêu chọc một chút thật là thích".
Dịch Thu giơ mèo đen lên: "Bảo bối à, cậu xem phong thủy ở đây thế nào? Nếu có ma, cậu nháy mắt nhé."
Mèo đen nhắm mắt làm ngơ, giả chết luôn.
Hạ Ngữ Cầm hơi hối hận. Sao cô lại nhất thời tin tưởng Dịch Thu có thể trừ ma được chứ? Quả nhiên là bệnh rồi vái tứ phương.
Xe chạy vào nhà để xe ngầm, Hạ Ngữ Cầm không nói nữa. Mỗi lần vào bãi đỗ xe này, cô đều thấy hơi sợ hãi. Nếu đi một mình, cô thà đỗ xe bên ngoài còn hơn vào nhà để xe ngầm.
"Là chỗ này sao?" Dịch Thu hỏi.
"Ừ."
Dịch Thu cảm nhận nhiệt độ ở đây. Mèo đen duỗi móng vuốt, chọc nhẹ vào lòng bàn tay cậu.
Lòng bàn tay nhột, Dịch Thu hiểu ngay.
Quả nhiên bị ma ám.
Xuống xe, Dịch Thu theo Hạ Ngữ Cầm vào thang máy. Bất chợt, cậu cảm thấy một luồng lạnh lẽo.
"Đây là chiếc thang máy trong mơ của cô?" Dịch Thu hỏi.
Hạ Ngữ Cầm lắc đầu: "Trong mơ của tôi hình như là chiếc thang máy bên cạnh."
"Chiếc thang máy đó có từng bị hỏng chưa?" Dịch Thu lại hỏi.
"Hỏng rồi. Lần trước Tiểu Nhã, trợ lí của tôi, bị kẹt trong đó, sợ đến mức hoảng loạn." Hạ Ngữ Cầm nói.
Dịch Thu đánh giá thang máy trên dưới trái phải một lượt, không thấy điều gì bất thường. Điều duy nhất có thể coi là kì lạ là chiếc thang máy này rất ẩm ướt. Tường sắt phủ một lớp hơi nước mỏng, cứ như sắp ngưng tụ thành giọt nước chảy xuống bất cứ lúc nào.
Sắp mưa sao?
Dịch Thu nhìn dự báo thời tiết. Hôm nay là một ngày nắng ráo, ngày mai và ngày kia cũng không mưa.
Thang máy đến tầng, cửa vừa mở ra, Dịch Thu đã kinh ngạc trước vật đối diện.
"Sao các cô lại treo một cái gương bát quái bằng đồng lớn thế này đối diện thang máy?" Dịch Thu thắc mắc.
"À, vì nghe nói làm vậy có thể trừ tà." Hạ Ngữ Cầm nói.
Dịch Thu nhìn kĩ chiếc gương đồng một chút, không thấy có gì sai. Nhưng cậu để ý thấy mèo đen nhìn chằm chằm vào chiếc gương một lúc lâu.
"Tôi đi vệ sinh một lát nhé, ở đâu vậy?" Dịch Thu ôm mèo đen, hỏi Hạ Ngữ Cầm.
Hạ Ngữ Cầm chỉ đường xong, Dịch Thu ôm mèo đến phòng vệ sinh, đóng cửa lại.
Mèo đen: [Cậu lại muốn tôi vẽ bùa cho cậu à?]
Dịch Thu: "Lần này thật sự không phải. Cậu mở thiên nhãn cho tôi được không? Tôi không nhìn thấy gì thế này, chẳng khác nào người mù bắt ma, không ổn chút nào."
Mèo đen khó khăn: [Cái này phải đợi cậu hoàn thành ít nhất một nhiệm vụ mới được đổi.]
Dịch Thu: "Châm chước một chút đi. Dù sao hệ thống của cậu cũng tùy tiện lắm, nhìn là biết cậu tự bịa ra rồi."
Mèo đen đầu tiên sững sờ, rồi nhảy dựng lên cào quần áo cậu: [Cậu nói linh tinh. Tôi không phải hệ thống tùy tiện. Cậu vu khống. Cậu nói bậy.]
Dịch Thu liếc xéo nó một cái. Thấy chú mèo nhỏ tức tối phủ nhận, cậu vội vàng dỗ dành: "Được rồi được rồi, tôi nói bậy, tôi nói linh tinh. Mèo ngoan, đừng giận nữa."
Mèo đen vẫn lầm bầm chê trách Dịch Thu, Dịch Thu chấp nhận hết.
Haizzz, một chú mèo nhỏ đáng yêu muốn phàn nàn cậu, làm sao cậu có thể giận nó được, đương nhiên là chọn cách tha thứ.
"Vậy bảo bối ngoan nhỏ của tôi, mở thiên nhãn cho tôi nhé?" Dịch Thu chân thành đề nghị.
Mèo đen hừ một tiếng: [Cái đó gọi là mở tổ khiếu, trị giá 1000 điểm.]
"Không cần biết gọi là gì hay giá bao nhiêu, mở cho tôi một cái đi." Dịch Thu nói.
Mèo đen lại lẩm bẩm, lúc thì nói "cậu cứ làm loạn thế này tôi phiền lắm", lúc lại nói "thế thì tôi phải ăn ít nhất mười hộp thức ăn mới được". Sau khi được Dịch Thu hứa hẹn thức ăn hộp và đồ ăn vặt, mèo đen cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý.
[Cái này 1000 điểm đó. Đừng quỵt nợ. Ngồi xuống, ngồi xuống. Cậu đứng cao quá, tôi không với tới đầu cậu.] Mèo đen nói.
Thế là Dịch Thu ngoan ngoãn ngồi xổm xuống. Mèo đen cố sức đứng dậy, một chân trước đặt lên ngực cậu, chân kia đưa về phía trán cậu.
Dịch Thu thấy một móng vuốt màu trắng mập mạp nhấn vào giữa trán mình.
Một luồng nóng ấm truyền đến từ giữa trán, xuyên qua tứ chi bách hải, cuối cùng tụ lại ở đan điền.