Dịch Thu liên tiếp nhận được hai cuộc gọi.
Đáng tiếc không phải thần tượng gọi đến. Thần tượng của cậu vẫn đắm chìm trong thế giới duy vật, không bị ma quỷ quấy rầy đến mức không thể làm việc.
Là một người hâm mộ, cậu chỉ có thể chúc phúc anh bình an vô sự và công việc thuận lợi với tâm trạng phức tạp.
Người gọi điện cho Dịch Thu là Lộc Yết, trợ lí của Diêm Trường Sinh.
Lộc Yết thông báo Dịch Thu gửi sơ yếu lí lịch vào hộp thư điện tử, họ sẽ xem xét và hẹn cậu phỏng vấn. Nội dung phỏng vấn cậu ta nói ấp úng, không rõ ràng, thời gian phỏng vấn cũng chưa được ấn định.
Dịch Thu vui vẻ đồng ý, gửi sơ yếu lí lịch đi, sau đó chỉ đợi đối phương báo thời gian phỏng vấn.
Cuộc gọi khác đến từ quản lí công ty giải trí Bắc Cực Tinh.
"Alo, Dịch Thu, tôi là Hạ Ngữ Cầm, bây giờ cậu rảnh không?"
"Kìa, giám đốc Hạ, sao vậy, công ty có việc à?"
Dịch Thu thấy hơi lạ, cha mẹ cậu đã xử lí gần hết tài sản trong nước trước khi xuất ngoại, chỉ để lại một công ty giải trí nhỏ, giao cho cấp dưới Hạ Ngữ Cầm quản lí. Nghe nói hiện tại không còn mấy nghệ sĩ, mà đều là những người vô danh.
Cổ phần của cha mẹ đã được chuyển cho Dịch Thu. Cậu hiện là cổ đông lớn nhất của Bắc Cực Tinh, kiêm chủ tịch hội đồng quản trị, loại người không quản gì, chỉ chịu trách nhiệm triệu tập hội đồng quản trị.
Cha mẹ bảo cậu thỉnh thoảng đến công ty xem xét, Dịch Thu hứa suông, nhưng không để tâm. Cả hội đồng quản trị Bắc Cực Tinh đều rất an phận, cơ bản không can thiệp, miễn là công ty không lỗ vốn là được.
Hơn nữa, nghề nào chuyên đó. Cậu học tiếng Đức, hoàn toàn không liên quan gì đến quản lí công ty. Hiểu biết của Dịch Thu về giới giải trí chỉ giới hạn ở việc xem tin đồn, còn về vận hành cụ thể, cứ giao cho người chuyên nghiệp thì hơn.
Cậu cũng chỉ thỉnh thoảng liên hệ với giám đốc Hạ, hỏi cô có thể dùng quyền hạn công việc giúp cậu kiếm vài tấm chữ kí của Diêm Trường Sinh không. Thật kì diệu, công ty nhỏ bé này của họ lại thật sự giúp cậu kiếm được không ít ảnh và áp phích có chữ kí của Diêm Trường Sinh. Chỉ riêng điểm này, Dịch Thu đã thấy Hạ Ngữ Cầm là người có năng lực.
"Tiểu Thu, lâu rồi không liên lạc với cậu. Tổng giám đốc Dịch bảo tôi hỏi cậu, khi nào cậu đến công ty xem một chút?" Giám đốc Hạ hỏi.
"Đến công ty xem à? Được thôi, sáng mai thì sao?" Dịch Thu hỏi.
"Được. Thời gian do cậu quyết định, tôi sẽ đến đón cậu... Tôi có chuyện muốn nói với cậu." Giám đốc Hạ nói.
Cúp điện thoại, Dịch Thu thở dài đau đầu.
"Bảo bối à, cậu nói xem ý cha tôi là gì? Bảo tôi quản công ty à? Một công ty nhỏ bé, giám đốc Hạ quản lí tốt lắm, đừng làm phiền tôi nữa." Dịch Thu ôm mèo đen nhỏ, than thở.
Mèo đen không nói lời nào, gắp một tờ giấy, đưa cho cậu một nhiệm vụ.
[Công ty bị ma ám. Công ty giải trí Bắc Cực Tinh (công ty nhà cậu) gần đây bị ma ám. Hãy đi xua đuổi con ma ngu ngốc này đi. Thời hạn nhiệm vụ: Một tuần. Phần thưởng nhiệm vụ: 500 điểm.]
Dịch Thu phản đối: "Tại sao nhiệm vụ này chỉ có 500 điểm? Nhiệm vụ của Diêm Trường Sinh là 5000 điểm cơ mà."
Mèo đen: [Chuyện của nhiệm vụ chính tuyến, sao có thể giống với một nhiệm vụ nhỏ được.]
Dịch Thu: "Nhiệm vụ chính tuyến còn xa vời quá, tôi có thể ứng trước 5000 điểm đó không?"
Mèo đen: [Cậu không phải đang nợ à.]
Dịch Thu đảo mắt, ôm mèo đen giăng bẫy: "Thế này đi, bảo bối à. Cậu thấy đấy, bây giờ tôi định tiến triển nhiệm vụ chính tuyến một cách vòng vo, trước tiên là ứng tuyển trợ lí của Diêm Trường Sinh, tìm cơ hội đi theo anh, xem rốt cuộc là con quỷ ngu ngốc nào đang gây rối. Nếu đã vậy, nhiệm vụ chính tuyến nên được chia nhỏ thành các bước. Ví dụ như ứng tuyển thành công, cho tôi trước 1000 điểm. Cậu thấy sao?"
Mèo đen: [Không được.]
Dịch Thu xảo quyệt lấy ra một hộp thức ăn mèo, dùng đầu ngón tay gõ vào nắp hộp, phát ra âm thanh rất vui tai.
Trêu chọc một chút thật là thích.
Mèo đen phát ra tiếng "grừ grừ" đáng ngờ.
Dịch Thu: "Cậu nhìn hộp thức ăn này đi, vừa thơm vừa ngọt."
Mèo đen: [...]
Chân mèo ấn lên giấy, nhiệm vụ mới xuất hiện.
[Ứng tuyển trợ lí. Ứng tuyển thành công trợ lí của Diêm Trường Sinh. Thời hạn nhiệm vụ: Một tuần. Phần thưởng nhiệm vụ: 100 điểm.]
Dịch Thu uất ức: "Cậu giảm phần thưởng nhiệm vụ rồi. Bớt đi một số không."
Mèo đen: [Có là tốt rồi, đừng lải nhải nữa, mở hộp đi.]
Dịch Thu mặt mày tủi thân mở hộp thức ăn cho mèo đen. Nhìn nó ăn ngon lành, cậu lại vuốt lông cho nó, vẻ mặt giống như cô vợ nhỏ tan biến, thay bằng một nụ cười nhẹ nhàng.