Chương 11

Dịch Thu rút ra một lá Kim Quang Phù màu vàng từ trong túi, đưa cho Diêm Trường Sinh.

Cậu đã hỏi thăm mèo đen, Kim Quang Phù có thể khiến vạn tà tránh xa, ít nhất có thể bảo vệ an toàn cho Diêm Trường Sinh trong thời gian ngắn. Ngay cả khi gặp nguy hiểm, nó cũng sẽ tự cháy để cảnh báo Diêm Trường Sinh.

"Kim Quang Phù này tặng anh, xin anh nhất định phải mang theo bên người, đừng rời xa. Có vấn đề gì thì gọi điện cho tôi." Vừa nói, Dịch Thu vừa viết số điện thoại của mình cho anh.

Diêm Trường Sinh vô thức nhận lấy, lại thấy khó hiểu.

Tại sao anh lại nhận lấy?

Cơ thể như thể có suy nghĩ riêng?

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Dịch Thu lại nhìn Diêm Trường Sinh đầy mong đợi: "Đổi lại, anh kí tên cho tôi được không?"

Diêm Trường Sinh lặng lẽ nhìn cậu một cái, viết trên giấy trắng: [Tin tưởng khoa học, tránh xa mê tín, Diêm Trường Sinh.]

Dịch Thu bật cười, lúc cậu cười, ánh mắt và lông mày càng thêm dịu dàng, khiến người ta nhìn qua là khó quên.

"Hi vọng lúc anh Diêm gọi điện cho tôi, có thể quên câu này đi." Dịch Thu cười tươi nói với Diêm Trường Sinh.

"Sẽ không có ngày đó đâu." Diêm Trường Sinh lạnh lùng nói.

Dịch Thu cũng không tranh cãi với anh, cầm lấy chữ kí mà Diêm Trường Sinh đưa cho, lắc lư trước mặt mèo đen để khoe khoang, đổi lại là một cái liếc mắt của mèo đen.

"Vậy hẹn gặp lại, anh Diêm, đường nhân ngư đẹp nhất quả không hổ danh." Dịch Thu vẫy tay với anh, đeo ba lô lên, thong thả rời đi.

Mèo đen do dự một chút, Diêm Trường Sinh cũng không biết tại sao anh lại nhìn thấy cảm xúc "do dự" trên người một con mèo, nó nhảy ra khỏi ba lô, dụi dụi vào chân Diêm Trường Sinh, rồi lại nhìn về phía phòng vệ sinh. Nghe thấy Dịch Thu gọi nó "Bảo bối" ở cửa, nó mới vội vàng chạy theo.

"Bùa phải mang theo bên người nhé, biết đâu có ngày cứu mạng đấy." Dịch Thu dặn dò.

Cửa đóng lại, Diêm Trường Sinh đứng nhìn lá bùa màu vàng chữ đỏ trên bàn hồi lâu, cảm giác kì lạ trong lòng càng lúc càng rõ ràng.

Diêm Trường Sinh cầm lá bùa lên, không tự chủ được gấp nó lại, cất vào ví tiền.

Diêm Trường Sinh: "Alo, Hồng Vận à? Đổi cho tôi cái khóa cửa khác đi."

Người quản lí: "Hả?"

Lộc Yết vứt hòn đá đi, run rẩy trở về.

Ngồi trong thang máy, đi từ tầng một lên tầng mười bốn.

Cậu ta không dám nghĩ kĩ, vừa nãy mình đã ôm một hòn đá kì quái thành con mèo đen, ôm xuống lầu bằng cách nào.

Đây chắc chắn là yêu thuật, yêu thuật.

Chỗ này quả nhiên bị ma ám.

Thang máy đến tầng mười bốn, cửa thang máy mở ra. Đang chờ bên ngoài là một người quen thuộc, đeo một chiếc ba lô hai dây, bình thản đợi thang máy.

Là người lúc trước suýt bị cậu ta đυ.ng trúng ở dưới lầu, còn lừa cậu ta rằng bùa của cậu ta là do mèo vẽ.

Cậu cũng sống ở đây sao?

Lộc Yết cố nặn ra một nụ cười: "Chào anh, lại gặp mặt rồi."

Dịch Thu giờ đã biết cậu ta là ai, trợ lí nhỏ ở đối diện nhà Diêm Trường Sinh.

Cậu vốn đang đau đầu không biết làm thế nào để Diêm Trường Sinh tin rằng mình đang gặp nguy hiểm, lại còn phải đảm bảo mỗi lần Diêm Trường Sinh gặp nguy hiểm, cậu đều có thể kịp thời có mặt. Giờ nhìn thấy Lộc Yết, Dịch Thu chợt lóe lên một ý tưởng.

Dịch Thu hỏi: "Cậu là trợ lí của Diêm Trường Sinh?"

Lộc Yết ngơ ngác gật đầu: "Vâng... Vâng ạ..."

Dịch Thu lại hỏi: "Vậy cậu có biết, chỗ các cậu bị ma ám không?"

Lộc Yết kinh hãi: "Sao anh biết?"

Dịch Thu hỏi tiếp: "Anh ấy có phải hoàn toàn không tin những chuyện này không? Đau đầu nhỉ?"

Lộc Yết liên tục gật đầu: "Vâng, bọn tôi đều thấy căn hộ này không được sạch sẽ... À, con mèo này."

Mèo đen bò ra khỏi ba lô của Dịch Thu, nằm trên vai cậu, nhìn Lộc Yết.

Lộc Yết sợ hãi, lại là con mèo này. Cậu ta sắp bị con mèo này gây ra vấn đề tâm lí rồi. Vừa nãy cậu ta rõ ràng đã ôm nó xuống lầu, kết quả con mèo biến thành một hòn đá, giờ lại xuất hiện trong ba lô của người này...

Chẳng lẽ, người này...

Dịch Thu đưa tay ấn đầu mèo trở lại, lừa gạt: "Mèo của tôi không tầm thường đâu, nó có thể nhìn thấy những thứ dơ bẩn. Tôi đi theo nó đến đây, xem ra chỗ này quả nhiên không sạch sẽ. Không nói xa xôi nữa, các cậu còn tuyển trợ lí không? Loại chuyên trừ yêu diệt quỷ ấy."

Lộc Yết ngây người nói: "Tôi... Tôi... Tôi phải hỏi đã..."

Dịch Thu lấy bút ra, viết số điện thoại của mình vào lòng bàn tay cậu ta: "Đây, số điện thoại của tôi. Có tin tức gì thì gọi cho tôi. Gặp phải chuyện gì không giải quyết được về phương diện đó, cũng có thể liên hệ với tôi."

Nói xong, Dịch Thu đi thang máy xuống. Mèo đen lại thò cái đầu ra khỏi túi, uể oải nhìn Lộc Yết.

Lộc Yết rùng mình một cái, vội vàng gọi điện thoại cho người quản lí Hạ Hồng Vận: "Anh Hồng. Tôi tôi tôi tôi tôi gặp một người, nói chỗ chúng ta bị ma ám, anh ấy có thể giải quyết, anh ấy muốn làm trợ lí."

Người quản lí Hạ Hồng Vận ở đầu dây bên kia bình tĩnh nói: "Bảo cậu ta phỏng vấn trừ ma. Giải quyết được thì nhận."

Lộc Yết đồng ý xong, cảm thấy có chút kì lạ.

Bây giờ tuyển một trợ lí, nội dung phỏng vấn là trừ ma sao?

Cứ thấy có gì đó không đúng...

Tác giả có lời muốn nói:

Diêm Trường Sinh: "Cơ thể tôi sao lại có suy nghĩ riêng thế này? Đây là yêu thuật gì?"

Dịch Thu: "^_^"

Diêm Trường Sinh: "Nhất định phải cách li kẻ hâm mộ quá khích nguy hiểm này."

Trợ lí Lộc Yết: "Thầy Diêm, bọn em tìm được trợ lí mới cho thầy rồi. Cậu ấy biết bắt ma."

Dịch Thu: "Đúng vậy, là tôi."

Diêm Trường Sinh chết lặng.