Chương 8

Tóc vàng tên Chu Thiên Tử, trước đây ở cùng đơn vị với Diêm Xuyên Bách, sau khi xuất ngũ mới nhuộm tóc.

Cô gái tên Mạnh Nghiên, bị đồng đội cũ bỏ rơi nên đi theo hai người họ.

Lúc này Mạnh Nghiên đang vịn lưng ghế quay lại, đôi mắt sáng long lanh đánh giá: "Ồ… Thì ra anh Diêm cố ý vòng qua thành phố H để đón cậu à, cậu tên gì thế?"

Kỳ Hòa bình tĩnh đáp: "Kỳ Hòa."

"Cậu cũng là dị năng giả à?"

Có thể khiến Diêm Xuyên Bách đích thân đến đón thì hẳn là người rất quan trọng, hoặc là dị năng giả siêu mạnh.

Kỳ Hòa ngừng một chút: "Tạm thời thì chưa, tôi thuộc dạng nóng chậm."

Chậm nhiệt (nóng chậm) ý chỉ kiểu người phản ứng chậm, ít nói, rụt rè, khó hoà nhập. Ý Kỳ Hoà là phản ứng chậm nên chưa kích phát dị năng.

Mạnh Nghiên: "…"

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng cười khẩy.

Diêm Xuyên Bách đang tựa vào cửa sổ xe, nghiêng đầu liếc sang. Nghĩ đến câu nói "tự thân vận động" kia, và màn đυ.ng chạm trong nhà lúc nãy, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ chế giễu: "Nóng chậm?"

"Tôi thấy cậu nóng vội lắm mà."

Kỳ Hòa bất lực ngắt lời hắn: "Đang ở ngoài, đừng nói bậy."

Hai cặp tai ở hàng ghế trước lập tức dựng lên: "?"

"…"

Diêm Xuyên Bách đã chứng kiến khả năng càng nói càng đen của Kỳ Hoà, nên lười nói thêm với cậu.

Tay hắn không biết đã vỗ vào đâu, bộp! Ghế trống ở giữa đột nhiên bật mở, lộ ra một ngăn bí mật bên dưới. Bên trong là vũ khí và trang bị dự phòng được xếp ngay ngắn.

"Chọn đi."

Kỳ Hòa lập tức bị thu hút, ngừng nói mấy lời trêu chọc.

Có khoảng ba bốn loại súng, chắc là để phù hợp với các tình huống chiến đấu khác nhau.

Cậu lướt qua một lượt, không chút do dự chọn khẩu Beretta M92F. Băng đạn kép, độ chính xác cao, khả năng thích ứng với môi trường tốt, và quan trọng nhất là gọn nhẹ.

Cơ bắp mỏng mà cậu đã rèn luyện được ở thế giới cũ, sau khi xuyên không đã bị cốt truyện "tân trang" lại. Vậy nên cậu không thể vác được những khẩu súng quá nặng.

Diêm Xuyên Bách liếc nhìn, không tỏ ra quá ngạc nhiên.

Kỳ Hòa chọn súng xong, lại đeo dây đai chiến thuật lên người.

Dây đai màu đen thắt chặt chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, làm lộ ra vóc dáng của cậu.

Xương bả vai nhấp nhô, vòng eo rất thon, cộng thêm làn da trắng. Dưới sự đối lập với Diêm Xuyên Bách bên cạnh, cậu lại toát lên một vẻ mảnh mai không thể giải thích được.

Khóe miệng Diêm Xuyên Bách giật giật, nhìn những trang bị trên tay cậu: "Liệu chúng có chết không nhắm mắt không."

Kỳ Hòa an ủi hắn: "Tôi sẽ khiến chúng chết cũng chưa hết tội."

Mạnh Nghiên nghe vậy thì cứ ngoảnh đầu lại mãi: "…Ý cậu là chết có ý nghĩa đúng không."

Chu Tử Thiên siết chặt vô lăng, không nhịn được nữa: "Nghe cứ như định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp vậy."

"…"

Diêm Xuyên Bách nghe mà sôi máu, vẫy tay ra hiệu kết thúc chủ đề.