Kỳ Hòa đột nhiên quay đầu gọi một tiếng: "Diêm Xuyên Bách."
Diêm Xuyên Bách đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới, nghe vậy liền quay lại: "Chuyện gì?"
Kỳ Hòa mím môi, hơi cúi đầu: "Đưa tôi đến căn cứ xong, anh còn đến thăm tôi nữa không?"
Diêm Xuyên Bách cười khẩy: "Lần này đưa cậu đến căn cứ xem như đã trả hết ân tình của chú Kỳ và dì Ôn. Sau này chúng ta không còn nợ nần gì nhau, đường ai nấy đi."
Kỳ Hòa quay ngoắt lại, nói với hệ thống: "Thấy chưa."
Hệ thống: […]
Ở bên kia, Diêm Xuyên Bách nhíu mày.
Hắn nhìn bóng lưng quay đi thật nhanh của Kỳ Hoà. Cậu không nói thêm lời nào, chỉ đứng bất động trước bàn.
Nom có vẻ rất tổn thương.
Diêm Xuyên Bách nhìn 2 giây rồi "chậc" một tiếng.
Hắn tự giễu, hiện tại đã là mạt thế rồi, bớt chút lòng trắc ẩn không cần thiết đi. Nhất là với loại người ích kỷ như Kỳ Hòa, cậu ta chỉ đang tiếc vì sau này không moi được gì từ mình nữa thôi.
Đợi đưa người này đến căn cứ xong, sống chết sau đó đều không liên quan đến hắn.
…
Hắn liếc mắt: "Thu dọn xong thì đi nhanh."
Kỳ Hòa vừa lừa được hệ thống nên tâm trạng khá tốt: "Được."
…
Vì quần áo trên người bị ướt, trước khi đi Kỳ Hòa đã thay một chiếc áo phông trắng khác.
Hai người vội vàng xuống lầu.
Dọc đường đi không gặp phải tang thi nào, chẳng biết có phải Diêm Xuyên Bách tiện tay giải quyết khi đi lên không.
Ra khỏi khu dân cư, có một chiếc xe địa hình đỗ bên đường.
Một chàng trai tóc vàng đang dựa vào cửa xe, tay cầm súng trường cảnh giác. Thấy Diêm Xuyên Bách đi xuống, mắt cậu ta sáng lên: "Anh Diêm!"
Kỳ Hòa liếc một cái, thì ra còn có người đi cùng.
Chàng trai tóc vàng liếc mắt sang cũng thấy cậu. Trước tòa nhà đổ nát, khuôn mặt đó sạch sẽ và tuấn tú đến mức không giống người sống trong mạt thế.
Cậu ta sững sờ: "Anh Diêm, đây là người anh muốn đón hả?"
Diêm Xuyên Bách rõ ràng không muốn nói nhiều: "Ừ."
Nói xong, hắn tiến đến kéo cửa xe: "Lên xe."
Cửa xe "rầm" một tiếng đóng lại!
Tóc vàng nhìn cửa xe rồi lại nhìn Kỳ Hòa, có vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu ta "ồ ồ" hai tiếng rồi cũng gọi Kỳ Hòa:
"Lên xe đi."
"Được." Kỳ Hòa liền ngồi vào ghế sau.
Lên xe rồi mới phát hiện cả chuyến đi có tổng cộng 4 người tính cả cậu.
Tóc vàng ngồi ghế lái, ngồi ghế phụ là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, hai má hơi bầu bĩnh.
Kỳ Hòa và Diêm Xuyên Bách ngồi ở hàng ghế sau, ở giữa có một chỗ trống.