Chương 6

Những ngón tay thon dài đặt trên mép dây đai.

Diêm Xuyên Bách nhìn sang, ánh mắt lộ ra chút ghét bỏ. Hắn vừa định hất tay Kỳ Hòa ra thì chợt bắt gặp vẻ mặt mất tập trung của cậu.

Hắn khựng lại, sự tò mò và châm chọc lấn át cảm giác khó chịu.

"Giao dịch gì?"

Kỳ Hòa vẫn duy trì tư thế mờ ám vuốt ve dây đai, nhưng trong đầu lại đang nghĩ đến chất liệu của nó.

Ánh mắt cậu lướt qua vòng eo săn chắc của Diêm Xuyên Bách… và khẩu Beretta 92FS bên dưới.

Ánh mắt cậu thèm muốn di chuyển một chút. Nhưng ngay sau đó, cậu kiềm chế lại trước khi đối phương nhận ra.

"Tôi cần một bộ trang bị."

Diêm Xuyên Bách hơi bất ngờ, nheo mắt: "Trang bị?"

Kỳ Hòa: "Để tự vệ."

Cậu nói trước khi Diêm Xuyên Bách kịp từ chối, ánh mắt tràn ngập tình ý: "Không thì anh bảo vệ tôi nhé?"

"…"

Diêm Xuyên Bách như bị mắc nghẹn: "Được."

Cuối cùng, hắn lại nhìn Kỳ Hòa với ánh mắt dò xét, như thể cảm thấy buồn cười: "Nếu đã là giao dịch, vậy thì cậu định trả bằng gì?"

Kỳ Hòa im lặng hai giây, ngón tay khẽ đặt lên cổ áo: "Tất nhiên là, thân…"

Ấn đường Diêm Xuyên Bách giật giật.

Mất công hắn tưởng người này đã có chút thay đổi, kết quả là vẫn trơ trẽn như xưa.

[Kết thúc cốt truyện quan trọng!]

[Cốt truyện đã được thông qua, xin chờ lần công bố tiếp theo.]

Kỳ Hòa thở phào nhẹ nhõm, bàn tay đặt trên cổ áo siết lại thành nắm đấm, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc: "…vận động."

Diêm Xuyên Bách: "?"

Diêm Xuyên Bách không nghe rõ: "Gì cơ?"

Kỳ Hòa nói năng trôi chảy: "Tôi nói, tất nhiên là tự thân vận động. Tinh hạch kiếm được chúng ta chia 3-7."

Cậu nói thêm: "Anh 3, tôi 7, không ưng thì có thể mặc cả."

Diêm Xuyên Bách: "…"

Một lúc sau, hắn hít sâu một hơi: "Được."

Số tinh hạch đó hắn chẳng để vào mắt, điểm hắn quan tâm là chỗ khác.

Ở đây không tiện nán lại lâu, Kỳ Hòa đi thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị rời đi cùng Diêm Xuyên Bách.

Cậu quay lại lấy một con dao nhỏ mang theo, tiện thể gom mấy thứ có thể dùng được.

Hệ thống nhấp nháy: [Đừng làm chuyện thừa thãi.]

Ý nói chuyện cậu đòi Diêm Xuyên Bách trang bị.

Kỳ Hòa mặt không đổi sắc thu dọn đồ đạc: "Sao lại gọi là thừa thãi được? Tôi đang tận tâm phục vụ cốt truyện còn gì."

Hệ thống nghe lọt tai: […Nghĩa là sao?]

"Muốn hoàn thành cốt truyện, trước tiên phải đảm bảo mình sống sót cái đã. Nếu không có bản lĩnh hoặc đủ tinh hạch phòng thân, đợi Diêm Xuyên Bách đưa tôi đến căn cứ xong, tám phần là sẽ đường ai nấy đi."

[Cậu có thể đeo bám như nguyên chủ.]

Kỳ Hòa hờ hững nói: "Nguyên chủ đã chết như thế nào?"

[…]

Chỉ số phế vật quá cao, phế đến chết.

Hệ thống không cam lòng: [Sao cậu biết Diêm Xuyên Bách đưa cậu đến căn cứ xong sẽ đường ai nấy đi?]