Chương 5

Kỳ Hòa đang loay hoay không biết giải thích thế nào, thấy vậy liền nói: "Đồng hồ thiên tài nhỏ của tôi."

Hệ thống: [.]

Diêm Xuyên Bách ngước lên.

Kỳ Hòa mỉm cười với hắn: "Thích thì tôi tặng anh."

Diêm Xuyên Bách cũng cười: "Ồ, vậy à."

Hắn cụp mắt xuống một cách khó hiểu: "Sao tôi không biết… cậu trở nên hào phóng như vậy từ khi nào thế?"

Kỳ Hòa tiếc nuối thay cho hắn: "Đó là vì anh hiểu quá ít về tôi."

"…"

"Hơn nữa, bây giờ anh là người quan trọng nhất đối với tôi." Kỳ Hòa chân thành nhìn thẳng vào mắt hắn: "Không có anh, tôi cũng không sống nổi nữa."

Diêm Xuyên Bách nhếch mép: "Cậu không sống nổi, chứ không phải là không muốn sống."

Bị vạch trần, Kỳ Hòa chỉ khẽ mỉm cười.

Diêm Xuyên Bách không có hứng thú với đồ của cậu, ném trả lại: "Chuẩn bị đi."

Kỳ Hòa cầm lại hệ thống đang gào thét báo động trong đầu, tùy tiện đeo vào cổ tay.

Cậu cũng không để tâm đến thái độ của Diêm Xuyên Bách, dù sao thì cậu đã diễn "lãng" theo cốt truyện rồi.

Hệ thống từ lúc cậu nói lời đường mật đã cảm thấy không ổn. Thì ra là "lãng" theo nghĩa động từ!

Nó lạnh lùng lên tiếng: [Chú ý, còn năm phút nữa là kết thúc tình tiết quan trọng.]

Kỳ Hòa hơi khựng lại: "?"

Hệ thống như đang hóng chuyện vui: [Nguyên chủ đã ném đồ ăn mà Diêm Xuyên Bách đưa, đây là lần xung đột đầu tiên của họ.]

Kỳ Hòa: "Cãi nhau 5 phút?"

Trông Diêm Xuyên Bách không giống người sẽ dây dưa đôi co, khả năng cao là sẽ dùng vũ lực giải quyết vấn đề trong 5 giây.

[Nguyên chủ trong cốt truyện gốc rất đeo bám.]

"…"

Kỳ Hòa hiểu rồi: "Được thôi. Vậy thì trong cốt truyện mới, tôi cũng có thể rất đeo bám."

Hệ thống: [?]

Nói xong, cậu đứng dậy.

Diêm Xuyên Bách đang đứng trước mặt cậu, một tay theo thói quen đặt trên bao súng. Hắn nghiêng đầu nhìn quanh căn phòng, xem có thứ gì có thể dùng được không.

Kỳ Hòa gọi một tiếng: "Diêm Xuyên Bách."

Diêm Xuyên Bách quay lại.

Sau khi cậu đứng dậy, khoảng cách giữa hai người được thu hẹp, Diêm Xuyên Bách nhíu mày: "Có chuyện gì?"

Kỳ Hòa ngả người ra sau: "Ừm."

Cậu chống một tay lên bàn, ánh mắt dừng lại ở dây đai chiến thuật trên người Diêm Xuyên Bách.

Dây đai siết chặt l*иg ngực, khiến cơ bắp bên dưới khẽ căng lên. Cậu bất chợt đưa tay, ngón tay kẹp lấy đầu dây đai.

Dây đai nylon vừa nhẵn vừa chắc, rõ ràng là hàng tốt.

Ngón tay cậu khẽ miết hai cái.

Ánh mắt Diêm Xuyên Bách lập tức trầm xuống, mang theo ý cảnh cáo và nguy hiểm: "Cậu đang làm gì?"

Kỳ Hòa dường như không nhận ra, nhìn thẳng vào hắn.

Vệt nước trên mặt cậu vẫn chưa khô, đôi mắt sáng như vừa được rửa sạch. Dưới ánh mắt có thể bùng nổ bất cứ lúc nào của Diêm Xuyên Bách, cậu mỉm cười ẩn ý:

"Chúng ta làm một giao dịch đi."