Chương 4

Kỳ Hòa ngẩng đầu, vừa hay chạm mắt với người đàn ông cao lớn ở cửa.

Toàn thân Diêm Xuyên Bách trang bị đầy đủ, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống.

Hắn có đôi lông mày rậm, một vết sẹo mờ cắt ngang đuôi lông mày, ánh mắt thoáng lướt qua Kỳ Hòa.

Một túi bánh mì còn vương mùi thuốc súng và máu tanh được ném xuống trước mặt cậu.

Phía trên vang lên giọng nói lười biếng: "Ồ, vẫn còn sống à?"

Kỳ Hòa lắc đầu: "Sống mà như chết."

"…"

Diêm Xuyên Bách nheo mắt.

Hắn chưa từng gặp Kỳ Hòa.

Trong tưởng tượng của hắn, đối phương hẳn phải mang dáng vẻ sợ sệt hèn nhát.

Nhưng hiện tại, chàng trai đang ngồi thoải mái bên bàn, cổ áo mở hai cúc để lộ xương quai xanh tinh tế.

Ngũ quan rất nổi bật, đặc biệt là đôi mắt và lông mày rất giống vợ chồng nhà họ Kỳ, đều toát lên vẻ điềm tĩnh.

Tuy nhiên, khóe miệng khẽ cong như có như không lại mang một nét lười biếng và phóng khoáng.

Thế nhưng cũng chỉ có vậy thôi, Diêm Xuyên Bách thu hồi ánh mắt.

Trên đời này, những kẻ trong một đằng, ngoài một nẻo nhiều vô số kể.

Hắn khoanh tay: "Ăn đi, ăn xong rồi lên đường."

Kỳ Hòa nhận lấy túi bánh mì, rất thân thiện nói: "Anh nói chuyện hay ghê, hoàn toàn không nghe ra tiếng người."

Diêm Xuyên Bách: "…"

Kỳ Hòa xé bao bì định ăn.

Tiếng nhắc nhở đột nhiên vang lên: [Đừng quên kịch bản.]

Cậu tạm dừng động tác.

Ồ đúng rồi, cậu phải xác định đây là thực phẩm hết hạn trước. Sau đó trước mặt Diêm Xuyên Bách, lãng…

Cậu dừng lại, liếc nhìn ngày tháng trên bao bì.

Cách đó vài bước, ánh mắt Diêm Xuyên Bách lóe lên vẻ chế giễu: "Đang nhìn gì?"

"Cũng có tí niên đại đấy." Kỳ Hòa xem xong hạn sử dụng, tấm tắc khen ngợi: "Hàng tốt!"

Diêm Xuyên Bách: "…"

Kỳ Hòa phớt lờ ánh mắt khó tả của người trước mặt, cậu xé toạc bao bì, ăn sạch trong vài ba miếng. Đến vụn bánh mì cũng dốc hết vào miệng.

Hệ thống điên cuồng báo động: [Đã bảo là lãng phí cơ mà!]

"Ai bảo?" Kỳ Hòa đáp: "Kịch bản có viết đoạn sau đâu."

"Vậy cậu định lãng… cái gì?"

Chưa kịp để Kỳ Hòa trả lời, trước mặt đã vang lên giọng nói:

"Đây là cái gì?"

Diêm Xuyên Bách không biết từ lúc nào đã đi đến bàn, ánh mắt dừng trên quả cầu tròn chứa hệ thống.

Trong mạt thế khan hiếm tài nguyên, thông tin liên lạc bị gián đoạn, bất kỳ thiết bị nào dùng được đều phải tận dụng tối đa.

Thấy Kỳ Hòa không ngăn cản, hắn cầm lấy quả cầu mân mê một lúc.

Sau đó, hắn dùng tay cạy vào một khe hở, "cạch" một tiếng.

Quả cầu mở ra, biến thành hình dạng một chiếc vòng tay.

"…"