Chương 3

Chỉ là sau đó liên lạc bị gián đoạn, nguyên chủ chưa đợi được Diêm Xuyên Bách đến thì đã ra đi một cách độc đáo như vậy.



Kỳ Hòa tựa lưng vào bàn, đầu ngón tay gõ gõ.

Đây là thói quen nghề nghiệp mỗi khi phân tích thông tin của cậu.

Theo lời hệ thống thì cậu là một pháo hôi rất quan trọng. Suốt ngày tự tìm đường chết, lại còn có kha khá đất diễn.

Kỳ Hòa rất hài lòng.

Suốt ngày tìm đường chết chứng tỏ cậu sống rất dai.

Suất diễn của pháo hôi quan trọng này đều xoay quanh "Diêm Xuyên Bách", vậy nên Diêm Xuyên Bách rất có thể là nhân vật chính của thế giới này.

[Diêm Xuyên Bách đến rồi.]

Một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu.

Chẳng biết người đã đi đến đâu mà hệ thống nói nhanh hơn hẳn, tóm tắt chỉ trong hai ba câu:

[Sau khi Diêm Xuyên Bách đến, hắn đã cho cậu đồ ăn, nhưng cậu thấy đồ ăn hết hạn nên đã ném thẳng vào mặt hắn.]

Kỳ Hòa cảm thấy không hợp lý: "Nhưng tôi sắp chết đói rồi mà."

Còn nữa, ném thì ném thôi.

Căn phòng rộng có từng này, ném xong nhặt lại là được.

Như thể đã đọc được suy nghĩ của cậu, hệ thống nhắc nhở: [Chút nữa kịch bản sẽ có cách diễn đạt chính xác hơn. Nhớ kỹ! Phải diễn y nguyên từng chữ trong kịch bản.]

Nói xong, một bảng điều khiển hiện ra trước mắt Kỳ Hòa.

[Kịch bản đang được tải: Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách phá cửa xông vào. Với ánh mắt lạnh lùng khinh miệt, hắn ném một túi bánh mì vào mặt cậu. Đây là món đồ ăn cuối cùng của Diêm Xuyên Bách, nhưng cậu lại lãng…]

Xoẹt một tiếng.

Bíp bíp bíp, bảng hiển thị lỗi.

Hệ thống: [?]

Kỳ Hòa: "?"

Kỳ Hòa: "Đây là cách diễn đạt chính xác hơn sao?"

[…]

Tiếng bíp bíp liên tục vang lên, nhưng mấy chữ cuối cùng vẫn không hiển thị. Âm thanh sủi bọt của hệ thống run rẩy: [Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ vì lúc nãy bị ném vào nước, cho nên chập điện…]

[Cậu làm hỏng tôi rồi?]

Ồ, thế thì không ổn.

Kỳ Hòa nắm lấy quả cầu, chẳng sợ chuyện lớn mà an ủi: "Đừng nói mấy lời đáng sợ vậy chứ."

Đáp lại cậu là một tiếng rít chói tai như còi báo động.

Kỳ Hòa lại nhìn bảng điều khiển phía trên, ánh mắt dừng lại ở chữ lãng cuối cùng, suy ngẫm.

Lãng?

Rất tốt, cậu là chuyên gia "lãng" mà.

Ý của hệ thống ở đây là lãng phí, nhưng Kỳ Hoà lại hiểu theo nghĩa động từ. Tức là tuỳ ý, buông thả, phóng túng,…

Cậu khẽ vuốt ve hệ thống, cười nhẹ: "Vậy tôi sẽ diễn theo cách hiểu của mình nhé."

[Khoan đã…]

Giây tiếp theo, rầm!

Một tiếng động lớn cắt ngang giọng nói của hệ thống.

Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách phá cửa xông vào.