Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, hệ thống đã giải thích sơ qua tình hình.
Sau khi cậu đột tử vì thức đêm liên tục, một nhân vật phụ quan trọng tên "Kỳ Hòa" trong thế giới này cũng đã chết. Hơn nữa còn chết một cách oái oăm.
Là vì sau khi chịu đói bốn ngày, đầu óc cậu ta choáng váng. Trong lúc định lấy nước từ bồn tắm thì ngất đi, và cuối cùng chết đuối.
[Thiết lập chỉ số vô dụng quá cao là sai sót của chúng tôi.]
Hệ thống tự kiểm điểm, rồi lại vô cảm nói: [Bây giờ cậu thay thế nhân vật này, có được cuộc sống thứ hai. Nhưng phải tuân thủ nghiêm ngặt theo kịch bản để thúc đẩy các tình tiết quan trọng, không được sai một chữ nào.]
Kỳ Hòa trời sinh cứng đầu: "Nếu tôi cố tình sai một chữ thì sao?"
Hệ thống: […]
Ngay lập tức, một luồng điện cao áp chạy thẳng khắp người cậu!
"Chết tiệt!" Kỳ Hòa nhíu mày, đau đến mức các cơ co giật.
Quả cầu điện tử trước mặt phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo. Tựa như không có cảm xúc, nó phát ra âm thanh mỉa mai: [Hơ…]
Thế nhưng giây tiếp theo, một bàn tay đã vồ lấy nó.
Kỳ Hòa không chần chừ, chịu đựng cơn đau xoay người. Tóm lấy quả cầu và nhấn nó vào bồn nước phía sau.
"Ào!"
Dòng điện lập tức truyền vào cả bồn nước.
[Werua! Werua! Werua! Werua!]
Âm thanh máy móc hét toáng lên vì bị giật, nhưng dòng điện trên người cậu vẫn không hề giảm bớt.
Kỳ Hòa hiểu ra, hình phạt này không phải do hệ thống giáng xuống, mà là một thực thể ở chiều không gian cao hơn…
Có vẻ chỉ là cảnh cáo nên dòng điện nhanh chóng dừng lại.
Kỳ Hòa vớt quả cầu đang thoi thóp lên, tùy tiện vung hai cái rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Bên ngoài là căn hộ một phòng khách một phòng ngủ, bàn ăn đối diện cửa ra vào.
Cậu đi đến bàn ngồi xuống, sau đó ném quả cầu lên bàn: "Trước tiên cho tôi xem kịch bản là gì?"
[Được.]
Hệ thống vừa bị ngâm nước nên âm thanh trở nên rất kỳ lạ, nghe giống như tiếng sủi bọt.
["Cậu" là một tên vô dụng chính hiệu, sau khi trưởng thành đã chuyển đến thành phố H thuê nhà sống một mình.]
[Cha mẹ cậu lúc còn sống đã từng giúp đỡ một người tên là Diêm Xuyên Bách. Sau này khi biết hắn gia nhập quân đội, cậu đã nhiều lần giấu cha mẹ đến vòi tiền hắn.]
[Diêm Xuyên Bách ghét cậu vô cùng, nhưng vì ân tình của cha mẹ cậu nên lần nào cũng đưa.]
[Sau khi virus tang thi bùng phát, cha mẹ cậu không may qua đời. Còn cậu thì ích kỷ, hèn hạ, lại một lần nữa lợi dụng ân nghĩa. Yêu cầu Diêm Xuyên Bách ở thành phố Y xa xôi đến đón cậu, hộ tống cậu đến căn cứ lánh nạn.]