Chương 19

Kỳ Hòa phản ứng cực nhanh, nghiêng người né tránh. Thế nhưng một chiếc roi dài khác cũng theo sát phía sau, từng cái gai biến dị nhô ra, gần như cùng lúc cậu nghiêng người, khóa chặt mọi đường né tránh.

"Rầm!" Kỳ Hòa nổ súng vào chiếc roi.

Chiếc roi bị bật ra, cậu lật người né sang một bên khác, dừng lại bên cạnh một kệ hàng.

Thân thủ và khả năng ứng biến cực kỳ xuất sắc.

Cả nhóm đối diện rõ ràng đã ngây người.

Kỳ Hòa đang định hành động tiếp thì đầu gối bỗng mềm nhũn. Cậu loạng choạng, túm chặt lấy kệ hàng bên cạnh.

"Keng!" Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.

Phía đối diện cười khẩy: "Xì, sợ đến chân mềm nhũn rồi à, còn tưởng ghê gớm lắm!"

Kỳ Hòa không nói gì, cơ thể cậu rất lạ.

Một luồng hơi nóng từ trong người tuôn ra, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở cũng trở nên nóng bỏng.

Cậu cố gắng giữ bình tĩnh: "Hệ thống, tôi nóng quá… Cậu đã cho tôi uống cái gì?"

Hệ thống: "Bị điên à! Tôi cho cậu uống cái gì?"

Xem ra không phải vấn đề từ phía hệ thống.

Cách đó vài mét, ngọn lửa lại bùng lên: "Nói một lần cuối, để lại vật tư."

Một tiếng bước chân đột ngột vang lên từ cửa.

Giọng nói lơ đễnh cất lên: "Để lại cái gì?"

Kỳ Hòa quay đầu lại, nhìn thấy Diêm Xuyên Bách đã bước vào. Một tay hắn thò trong túi, lười biếng liếc nhìn về phía bên kia.

Gã đàn ông tóc đỏ nhíu mày: "Còn một người nữa à?"

Nhưng không sao, giải quyết luôn cả hai.

Lúc này cả người Kỳ Hòa đang nóng ran. Cậu liếc ba người đang chuẩn bị tấn công, rồi lại nhìn Diêm Xuyên Bách đang cách một đoạn. Sau hai giây suy tính, ánh mắt cậu long lanh:

"Anh Diêm, cuối cùng anh cũng đến rồi. Mấy người này, những kẻ mà anh chỉ cần nửa chiêu là có thể giải quyết cứ bắt nạt em mãi."

Diêm Xuyên Bách: "?"

Ba người đối diện: "?"

Ánh mắt cảnh giác đồng loạt chĩa thẳng vào Diêm Xuyên Bách.

Diêm Xuyên Bách: "…"

Hắn nhìn chằm chằm Kỳ Hòa.

Cùng lúc dị năng của nhóm người đối diện đồng loạt tấn công, một loạt những mũi băng nhọn như những chiếc gai đâm ra, "rầm rầm" lao vào chặn lại.

Ngọn lửa của gã đàn ông tóc đỏ thậm chí còn bị phá vỡ. Gã kinh ngạc một thoáng rồi tăng thêm uy lực.

"Ầm!"

Mũi băng và ngọn lửa va chạm!

Kỳ Hòa nấp sau kệ hàng, thều thào nói với hệ thống: "Nhìn đi. Tường lửa, tường chống lửa."

Hệ thống không hiểu bộ dạng sắp toi đến nơi rồi mà vẫn còn nói đùa của cậu.

Sau một pha giao chiến kịch liệt, cả hai bên đều dừng tay.

Đồng đội của gã đàn ông tóc đỏ đang định xông lên thì một bàn tay đã cản cô ta lại: "Thôi."

Kỳ Hòa liếc mắt, chống người lết đến bên cạnh Diêm Xuyên Bách.

Một tiếng cười lạnh lùng, nhẹ bẫng vang lên: "Tự chịu trách nhiệm cho bản thân?"

Cậu ngẩng đầu, thấy trong mắt Diêm Xuyên Bách đầy vẻ chế giễu. Vẻ mặt Kỳ Hoà chân thành, nói nhỏ: "Cảm ơn, anh là kế hoãn binh của tôi."

"Không cần cảm ơn, cậu là tai bay vạ gió của tôi."

"…"

Cả người cậu nóng như thiêu đốt, lảo đảo dựa vào người Diêm Xuyên Bách. Diêm Xuyên Bách nhíu mày định đẩy ra, nhưng thấy trán Kỳ Hòa lấm tấm mồ hôi, lông mi ướt đẫm che đi một vệt đỏ.

Diêm Xuyên Bách khựng lại một giây, rồi đỡ lấy cậu:

"Đi thôi."