Chương 18

Diêm Xuyên Bách đỗ xe: "Cậu đi hay tôi đi?"

Kỳ Hòa: "Để tôi đi."

Diêm Xuyên Bách "ừ" một tiếng.

Cậu cởi dây an toàn, đang định kéo cửa xe thì bỗng nghe thấy giọng nói từ phía sau: "Theo như thỏa thuận, tôi sẽ đưa cậu đến căn cứ. Nhưng vì cậu đã chủ động đề nghị giúp đỡ, vậy thì đừng mong tôi lúc nào cũng bảo vệ cậu."

Cậu quay đầu, đối diện với ánh mắt cụp xuống của Diêm Xuyên Bách.

Ánh sáng bị cửa sổ xe cắt thành một dải dài, vừa vặn chiếu lên góc nghiêng của Diêm Xuyên Bách. Khóe miệng hắn nhếch lên, trong mắt lộ vẻ thờ ơ:

"Nếu bị nhiễm, tôi sẽ không đưa cậu đến căn cứ nữa."

Kỳ Hòa quay đầu lại nhìn hắn hai giây: "Chả thế thì sao? Bỏ tôi vào túi làm quà lưu niệm à?"

"…"

"Yên tâm đi." Cậu đẩy cửa xe: "Đều là người trưởng thành rồi, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm về bản thân."

Diêm Xuyên Bách cười khẩy: "Mong là vậy."

Cửa xe "rầm" một tiếng đóng lại!

Bên ngoài đã bắt đầu mưa lất phất.

Kỳ Hòa ngước lên nhìn. Những đám mây đen chất chồng như sắp mang đến một cơn bão, lại như muốn gột rửa thành phố này.

Cậu xuyên qua làn mưa bụi bước vào siêu thị.

Cửa chính đã vỡ nát từ lâu, Kỳ Hòa "soạt" một tiếng giẫm lên những mảnh kính vỡ. Bên trong bừa bộn như thể đã bị càn quét một đợt.

Không biết còn sót lại chút đồ đạc nào không.

Cậu lục lọi khắp nơi, nhặt nhạnh một vài vật tư còn dùng được, nhét vào gần đầy nửa chiếc ba lô.

Cuối cùng cậu nhìn quanh một lượt. Tuyệt, không sót một giọt nào.

Ngay lúc Kỳ Hòa định rời đi thì nghe thấy một tiếng động.

Ba bóng người bước vào từ cửa sau của siêu thị.

Hai bên chạm mặt, ba người đối diện đều được trang bị đầy đủ, tay cầm súng. Hai nam một nữ, người đàn ông dẫn đầu có một vệt tóc đỏ, ánh mắt lập tức khóa chặt vào ba lô của Kỳ Hòa.

Ba lô không đầy.

Trong mạt thế, con người sẽ cố gắng mang đi nhiều vật tư nhất có thể. Ba lô không đầy chứng tỏ chỉ có bấy nhiêu.

Một gã to lớn bên cạnh thay đổi ánh mắt: "Đại ca."

Ba người đối mặt với một người.

Hơn nữa, cái "một người" kia trông lại gầy gò. Gã đàn ông tóc đỏ cười thích thú:

"Không để lại chút nào, không tốt lắm đâu."

Cùng lúc đó, gã to lớn kia toàn thân được phủ một lớp đá, chuẩn bị sẵn sàng tấn công.

Đây là chuẩn bị cướp trắng trợn sao?

"Ai nói không để lại chút nào." Kỳ Hòa nghiêm túc đáp: "Chẳng phải vẫn để lại cho mấy người sự tiếc nuối à."

Phía đối diện: "…"

Hệ thống không nhịn được: [...Cậu nhất định phải nói mỉa một câu mới chịu được à?]

"Tôi không muốn sau này nửa đêm nằm suy nghĩ, tại sao lúc đó lại cãi không tốt."

Phía đối diện quả nhiên bị chọc giận.

Gã đàn ông tóc đỏ cười lạnh một tiếng: "Ra tay."

Một ngọn lửa ngay lập tức lao về phía Kỳ Hòa!