Diêm Xuyên Bách chỉ trả lời nửa câu đầu: "Nghĩ nhiều rồi, chỉ là trả ơn thôi."
Chu Tử Thiên cạn lời: "Ban đầu em còn tưởng là tình…"
Vừa lúc Kỳ Hòa lấy xong tinh hạch đi tới.
Đôi mắt sáng như đèn pha của Chu Tử Thiên chĩa thẳng vào cậu, khiến cậu khựng lại.
"Đang nói về tôi à?"
Diêm Xuyên Bách dập tắt điếu thuốc, khóe miệng cười mỉa: "Tự mình đa tình."
Nói xong hắn quay người về xe: "Đi thôi."
…
Đoàn người lại tiếp tục lên đường.
Hôm nay Diêm Xuyên Bách ngồi ghế phụ, còn Mạnh Nghiên thì đổi sang ngồi ghế sau với Kỳ Hòa.
Sau khi lên xe, Diêm Xuyên Bách chỉ về một hướng.
Vì thiết bị liên lạc bị hạn chế, nên Chu Tử Thiên chỉ có thể lái xe theo cảm giác về phía Căn cứ 1. Kỳ Hòa nhìn khu phố hoang tàn ngoài cửa sổ, nói với hệ thống trong đầu:
"Xem ra, cái lãng này của tôi đã ăn sâu vào trái tim Diêm Xuyên Bách rồi."
Hôm qua hệ thống bị cậu chọc tức, hiện tại giọng nói lạnh nhạt: [Từ đâu mà cậu thấy vậy?]
"Anh ta vừa nói tôi đa tình."
Cách ngắt câu quen thuộc khiến những ký ức không mấy tốt đẹp lại hiện về, hệ thống nhấp nháy liên tục: [Đừng có mà cắt câu lấy chữ nữa.]
Mặt đồng hồ nhấp nháy nhanh chóng thu hút sự chú ý của Mạnh Nghiên. Cô nhìn sang, tò mò hỏi: "Đây là đồng hồ điện tử à? Vẫn còn pin, có xem được giờ không?"
Kỳ Hòa khựng lại một chút. Sau đó cậu như nghĩ ra điều gì, mỉm cười và giơ tay cho cô xem: "Tất nhiên là được."
Hệ thống đang đóng giả đồng hồ điện tử: […]
Nó giãy giụa một giây, rồi nhục nhã hiển thị thời gian.
Kỳ Hòa ra vẻ nghiền ngẫm, tiếp tục trình diễn: "Nó còn có cả la bàn nữa."
Hệ thống: […]
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Mạnh Nghiên, nó nhục nhã hiện ra một chiếc la bàn.
Kỳ Hòa: "Nó còn có thể chỉ đường nữa…"
Hệ thống cuối cùng cũng bùng nổ: [Có xong chưa hả!]
"Hầyy." Kỳ Hòa tiếc nuối ấn đồng hồ, dừng lại đúng lúc: "Không có mạng, hình như không chỉ đường được nữa rồi."
Mạnh Nghiên: "Không… không sao đâu, chức năng của nó đã khá nhiều rồi."
Khu vực họ đang ở là phía Tây.
Sau khi đi được gần cả ngày, chiếc xe tiến vào một khu rừng. Từ xa có thể thấy những dãy núi nối tiếp nhau, tán cây dày đặc trông rất xanh tốt.
Bầu trời dần tối sầm lại.
Giọng của Diêm Xuyên Bách bỗng truyền đến từ ghế phụ: "Không đi nữa, tìm chỗ ở gần đây thôi."
Chu Tử Thiên vừa lái xe vừa hỏi: "Anh Diêm?"
Diêm Xuyên Bách nhìn trời bên ngoài: "Sắp mưa rồi."
Dưới chân núi có một nơi ở cũ của kiểm lâm.
Ngôi nhà gỗ hai tầng chắc chắn được bao quanh bởi hàng rào, cách khu rừng một đoạn, tầm nhìn thoáng đãng.
Xe dừng trước nhà, họ xuống xe.