Chương 14

Cậu nghiêng sườn mặt xuống, đường nét mềm mại không biết đang nghĩ gì, hiếm khi yên tĩnh đến vậy.

Diêm Xuyên Bách hướng mắt về phía cậu: [Cũng phải, cách nói này quá tàn nhẫn đối với người đã quen sống trong hòa bình…]

"Nếu vậy thì, ngày mai thử kiểm tra tốc độ di chuyển của nó đi." Kỳ Hòa ngẩng đầu khỏi dòng suy nghĩ.

"?" Diêm Xuyên Bách.

"Thả ra cho nó bay mới biết được tốc độ tiến hóa của tang thi. Miễn là tốc độ tiến hóa của con người nhanh hơn, thì loài người sẽ không còn là con mồi nữa."

Diêm Xuyên Bách đứng yên nhìn chằm chằm cậu.

"Thôi cũng muộn rồi."

Kỳ Hòa ngáp nhỏ một cách vừa phải, đứng dậy vỗ vai hắn: "Tôi về ngủ trước đây. Có gì mai nói tiếp, anh cũng nghỉ ngơi cho tốt đi."

Nói xong, cậu dứt khoát rời đi với gương mặt buồn ngủ.

"Cạch!" Cửa phòng lại đóng lại.

Diêm Xuyên Bách nhìn chằm chằm cánh cửa hai giây, cười lạnh: [Cho nên, bên cạnh có một con tang thi chảy dãi thì hắn sẽ ngủ ngon sao?]

Một lát sau, đầu ngón tay hắn khẽ động. Đóng băng con tang thi và ném nó vào góc phòng.



Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng.

Chu Tử Thiên và Mạnh Nghiên dậy sớm đúng giờ, hai người một trước một sau đeo ba lô xuống lầu.

Mạnh Nghiên đi phía trước:

"Tối qua cậu có nghe thấy tiếng gì không?"

"Hình như có, nhưng chỉ một tiếng thôi. Yên tâm đi, không chết được…"

Mạnh Nghiên đẩy cửa ra, sau đó đột ngột khựng lại: "Ơ!"

Chu Tử Thiên giật mình vì cô: "Cậu sao đấy?"

Mạnh Nghiên không nói gì, chỉ ngây người nhìn ra ngoài. Chu Tử Thiên không hiểu mô tê gì, nhìn theo ánh mắt cô ra sân...

"Ơ!"

Trong sân, một con tang thi đột biến đang bị trói bằng hai sợi dây làm từ ga trải giường xé ra, Kỳ Hòa và Diêm Xuyên Bách mỗi người cầm một đầu. Con tang thi bay ra rồi bị kéo lại, bay ra rồi bị kéo lại…

Giống như đang thả diều vậy.

Kỳ Hòa vẫn đếm một cách rất nghiêm túc: "Lần thứ 5, 20 mét 3-4 giây. Lần thứ 6, 20 mét 3 giây… Gió lên rồi, anh xem có thể thả nó bay cao hơn không?"

"…"

"Tốc độ đang nhanh hơn. Tất nhiên, cũng có thể là do lúc nãy nó chưa rã đông, tối qua anh đã đông lạnh nó quá lâu rồi."

Diêm Xuyên Bách hừ lạnh: "Ý cậu là tôi nên mát xa cho nó phải không?"



Ở cửa, Chu Tử Thiên và Mạnh Nghiên như đang trong một giấc mơ.

Một lúc sau, hai người bừng tỉnh: "Không… Anh Diêm, hai người đang làm gì vậy?"

Đúng lúc đó, con tang thi đã kiệt sức.

Kỳ Hòa lại từ từ kéo nó lại. Vẻ mặt Mạnh Nghiên mơ màng nhìn: "Mọi người chỉ quan tâm đến việc bạn có bay cao hay không, chẳng ai quan tâm bạn bay có mệt hay không…"

Kỳ Hòa quay đầu nhìn cô, quan tâm hỏi: "Cậu ngủ không ngon à?"

"…"