Chương 12

Ánh mắt Kỳ Hòa hơi động: "Tôi đang nhìn bức tường băng kia, không biết sau khi tan ra có thể lấy nước để tắm được không?"

Cậu cũng có bệnh nghề nghiệp mà, thấy cái gì cũng muốn tận dụng.

Hệ thống: […]

Kỳ Hòa lắc đầu than thở: "Dù sao thì Diêm Xuyên Bách ghét tôi như vậy, chắc chắn sẽ không đặc biệt lấy băng làm nước cho tôi đâu."

"Cơ mà làm sao bây giờ, tôi muốn tắm quá."

Hệ thống sau lần chủ động bắt chuyện này đã đổi lấy một đêm không vui, nó trở lại đồng hồ "thiên tài nhỏ", không hó hé thêm lời nào nữa.

Ngày mai còn phải dậy sớm để lên đường.

Sau khi ăn xong lương khô mà Chu Tử Thiên phát, Kỳ Hòa lên giường chuẩn bị ngủ.

Cậu tháo dây đai chiến thuật, nhưng khẩu súng thì vẫn đặt bên cạnh gối, chỉ cần vươn tay ra là chạm được.

Màn đêm tĩnh lặng, cửa sổ ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài.

Kỳ Hòa nhắm mắt, dần chìm vào giấc ngủ…

Đột nhiên, choang! Một tiếng cửa sổ vỡ vang lên.

Cậu mở bừng mắt, tay cùng lúc chộp lấy khẩu súng bên cạnh gối. Ngẩng đầu nhìn, dưới ánh trăng, một con tang thi phá cửa sổ xông vào, mảnh kính vỡ vương vãi khắp sàn.

Tốc độ của nó rất nhanh, dưới cánh tay dang rộng còn lấp ló thứ gì đó giống như… màng cánh?

"Cạch."

Chỉ mất 1 giây để lên đạn và giơ súng.

Ánh mắt Kỳ Hòa không thay đổi. Ngay khoảnh khắc nhắm thẳng vào giữa trán con tang thi đang lao tới, cậu sực nhớ ra điều gì đó rồi khựng lại.

Tiếp đến, cậu "phịch" một tiếng lăn sang bên.



20 phút sau.

"Cốc cốc."

Hai tiếng gõ cửa vang lên trước phòng của Diêm Xuyên Bách.

Diêm Xuyên Bách đang nhắm mắt ngủ nông lập tức mở mắt, ánh mắt vô cùng tỉnh táo. Hắn thuận tay với lấy khẩu súng trên đầu giường, nhíu mày nhìn ra cửa: "Ai?"

Một giọng nói ôn hòa, bình tĩnh vang lên: "Tôi."

Diêm Xuyên Bách nhíu mày chặt hơn.

Ngay sau đó, hắn lật người dậy, tay dừng lại trên tay nắm cửa một thoáng, rồi "cạch" một tiếng ấn xuống.

Cùng lúc đó, họng súng cảnh giác chĩa ra ngoài qua khe cửa chỉ rộng bằng một bàn tay.

Không thể đánh giá thấp sự hiểm ác của lòng người trong mạt thế.

Phía sau nòng súng lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Kỳ Hòa.

Một khuôn mặt sạch sẽ ôn hòa, không hề mang tính công kích. Mái tóc đen nhánh tùy ý rủ xuống trước trán, đôi mắt chớp chớp nhìn hắn.

Diêm Xuyên Bách đưa mắt xuống, thấy tay Kỳ Hòa không cầm súng. Vai hắn thả lỏng hơn chút, nhưng vẫn giữ thái độ cảnh giác: "Cậu làm gì vậy?"

Kỳ Hòa thở dài: "Diêm Xuyên Bách, tôi không ngủ được."

Mí mắt Diêm Xuyên Bách giật giật.

Người này nói chuyện luôn lặp đi lặp lại giữa "đầy ẩn ý" và "chỉ là hiểu lầm". Hiện tại còn gõ cửa phòng hắn lúc nửa đêm, nói không ngủ được...

Diêm Xuyên Bách nhếch môi mỉa mai: "Cậu không ngủ được thì liên quan gì đến tôi…"

Đột nhiên, hắn dừng nói.

Mí mắt giật mạnh, nhìn về phía hành lang ngoài cửa phòng, nơi phát ra một luồng khí yếu ớt khác: "Ai!"

"Là như vầy."

Cùng lúc Diêm Xuyên Bách đẩy cửa, Kỳ Hòa khẽ nghiêng người giải thích: "Tôi bắt được một con tang thi biết bay."

Cửa mở ra, cảnh tượng ngoài hành lang lập tức đập vào mắt.

Chỉ thấy một con tang thi bị trói chặt vào lan can hành lang, cằm bị tháo khớp, vẫn đang chảy dãi tong tỏng về phía Kỳ Hòa.

Kỳ Hòa vờ như không thấy, ra hiệu với Diêm Xuyên Bách: "Anh thấy sao, chúng ta nên nghiên cứu nó trước hay tạm thời cất nó ở đâu đó thì tốt hơn?"

Diêm Xuyên Bách: "…"