Chỉ thấy Diêm Xuyên Bách giơ một tay lên, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống.
Đúng vào lúc hoàng hôn, ánh chiều tà chiếu xiên vào sân, phủ lên đôi lông mày hơi hạ thấp, đáy mắt toả ra một luồng khí lạnh nhàn nhạt của hắn.
"Rắc… rắc rắc…"
Một bức tường băng cao khoảng 3-4 mét cứ thế kết thành từ không khí, bao kín cả sân không chừa một khe hở.
Dị năng của Diêm Xuyên Bách là hệ băng.
Kỳ Hòa còn đang nghĩ ngợi nhìn, phía sau bỗng vang lên tiếng lẩm bẩm của Chu Tử Thiên: "Dị năng của anh Diêm ít nhất cũng cấp S, cho nên bọn tôi thà đi đường vòng cũng phải đi theo anh ấy.
"Bởi vì không có con đường nào là an toàn tuyệt đối, chỉ có đi theo con đường của anh Diêm mới là an toàn nhất."
Kỳ Hòa nhất trí liếc nhìn cậu ta: "Cậu cũng khôn đấy."
Nhân vật chính mà, luôn có thể sống sót đến cuối cùng.
Chu Tử Thiên đắc ý: "Chứ còn gì nữa, EQ và IQ của tôi không phải dạng vừa đâu~."
Đâu chỉ vậy, còn là hàng tự nhiên không gây ô nhiễm môi trường...
Kỳ Hòa bỏ qua chủ đề quá mức chủ quan này, quay sang nhìn bức tường băng đã gần như hoàn thành.
"Như này là an toàn rồi sao?"
Chu Tử Thiên gật đầu: "Về cơ bản là vậy. Hiện tại đang trong giai đoạn đầu của dịch bệnh, đám tang thi chúng ta gặp trên đường đều là cấp thấp, chỉ biết đi bộ chứ không biết leo tường."
"Nhưng mấy ngày nay, tốc độ di chuyển của chúng có vẻ nhanh hơn, chứng tỏ tang thi cũng sẽ tiến hóa."
Đúng là vậy thật. Kỳ Hòa thở dài trong lòng: [Đợi chúng tiến hóa đến giai đoạn sau thì EQ và IQ cũng chẳng phải dạng vừa đâu.]
"Được rồi, vào thôi."
Diêm Xuyên Bách đã thu tay lại và đi tới.
Chủ đề bị cắt ngang, bốn người cùng nhau bước vào biệt thự.
…
Vừa bước vào đã thấy biệt thự được thiết kế theo kiểu thông tầng.
Tầng hai là hành lang hình vuông, bốn phòng mỗi phòng chiếm một góc, đúng là cách nhau khá xa.
Mọi người lần lượt chọn phòng.
Lên đến cầu thang tầng hai, Kỳ Hòa vừa định vào phòng thì nghe thấy Mạnh Nghiên gọi lại: "Kỳ Hòa, ban đêm có nguy hiểm thì gọi tôi nhé!"
Kỳ Hòa chạm vào túi súng đeo ngang hông, cảm thấy cần phải làm rõ: "Không sao, thật ra tôi cũng khá…"
"Này!" Chu Tử Thiên bỗng huých nhẹ cánh tay Mạnh Nghiên, nói thầm: "Kỳ Hòa còn có anh Diêm mà."
Nói xong, cậu ta cảm thấy EQ và IQ của mình đúng là đỉnh cao.
Mạnh Nghiên tỏ vẻ nửa hiểu nửa không: "Ồ, ồ!"
Kỳ Hòa bị ngắt lời: "…"
Đang nói chuyện thì phía đối diện vang lên tiếng dựa vào cửa.
Diêm Xuyên Bách đã đặt ba lô xong và bước ra, hắn dựa vào cửa, khó hiểu nhìn ba người vẫn chưa vào phòng:
"Còn đứng đây làm gì?"
Hai người còn lại lập tức giải tán.
Kỳ Hòa chỉnh lại quần áo, bước tới: "Bọn họ có nhiều chuyện muốn nói với tôi."
Đáp lại cậu là tiếng cười lạnh và tiếng đóng cửa không chút nể nang.
Rầm!
…
Sau khi về phòng, Kỳ Hòa khóa cửa ra vào và cửa sổ.
Cậu nhìn màn đêm đã buông xuống bên ngoài cửa sổ. Một bức tường băng đã chặn lại mọi thứ, chỉ còn lại cây cỏ um tùm.
[Ký chủ đang nhìn gì vậy.]
Một giọng nói đột ngột vang lên.
Kỳ Hòa nói: "Nhìn bên ngoài."
Hệ thống vẫn còn khó ở chuyện bị cậu làm hỏng, nghe vậy bèn cười lạnh:
[Có nhìn nữa cũng vô dụng thôi, mạt thế chính là tàn khốc như vậy đấy.]