Mạnh Nghiên giải thích: "Họ xuất thân từ quân đội nên có thói quen nghề nghiệp như vậy."
Kỳ Hòa: "Vậy à."
Nói xong hai câu, bầu không khí lại chìm vào yên lặng.
Kỳ Hòa đang thích nghi với môi trường mới.
Lúc mới đến cậu không cảm nhận được, nhưng lúc nãy gặp tang thi trên đường. Cái sự tồn tại thối rữa ấy còn gây chấn động hơn những gì cậu từng thấy trong game.
Nó giống như đang nhắc nhở cậu rằng, đây là một trò chơi không thể replay.
Im lặng một lúc, Kỳ Hòa kéo suy nghĩ trở về.
Lúc này cậu mới nhận ra mình đã im lặng vài phút, Mạnh Nghiên trông có hơi lúng túng, dáng vẻ muốn bắt chuyện nhưng sợ làm phiền.
Cậu nghĩ ngợi hai giây rồi bắt chuyện lại: "Cậu cũng là dị năng giả à?"
Mạnh Nghiên có vẻ thả lỏng hơn: "Ừ, dị năng giả hệ Mộc."
Nói rồi cô nhúc nhích ngón tay. Bụi cây trong sân lập tức rung động, đồng loạt gật đầu chào Kỳ Hòa.
"Chúng nó đang nói, chào cậu~."
"..." Kỳ Hòa lịch sự gật lại: "Chào cả nhà."
Cậu lại nhớ đến chuyện Mạnh Nghiên bị đồng đội cũ bỏ rơi: "Nếu cậu đã có dị năng, vậy sao lại bị bỏ rơi?"
Nói đến đây, khuôn mặt Mạnh Nghiên hơi đỏ lên vì tức giận: "Lúc đó tôi chưa có dị năng. Khi ấy chúng tôi gặp phải một bầy tang thi. Vì để tiết kiệm tài nguyên nên họ đã bỏ tôi lại, lái xe bỏ chạy!"
"May mà anh Diêm bọn họ đi ngang qua cứu tôi, rồi trong khoảng khắc cận kề cái chết, tôi bị kí©h thí©ɧ nên bộc phát dị năng."
Kỳ Hòa an ủi cô: "Cũng coi như trong họa có phúc."
Mạnh Nghiên cảm thấy nhẹ lòng hơn chút, có qua có lại an ủi cậu: "Cậu cũng sẽ có thôi! Lần sau gặp nguy hiểm thử gọi tên một dị năng mạnh mẽ xem, tôi gọi vậy mà nó xuất hiện thật đó."
...Dị năng còn có thể gọi ra được hả?
Kỳ Hòa nửa tin nửa ngờ: "Cậu gọi kiểu gì?"
Mạnh Nghiên đáp: "Lúc đó bị tang thi vây quanh, cũng coi như đường cùng tuyệt lộ rồi. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tôi đã hét lên một tiếng: Cỏ!"
Kỳ Hòa: "..."
Chủ đề đầy rẫy những điều khó nói khiến bầu không khí lại chìm vào im lặng.
May mắn thay, Diêm Xuyên Bách bọn họ rất nhanh đã quay lại.
"Ở đây không có tang thi, tạm thời an toàn."
Diêm Xuyên Bách đứng ở cửa, nhắc thêm: "Buổi tối nhớ khóa kỹ cửa sổ, có tiếng động lạ cũng đừng tuỳ tiện mở, trừ khi có người kêu cứu. Còn nữa các phòng cách nhau khá xa, cách âm cũng tốt, gặp nguy hiểm thì nhớ kêu to một chút."
Mạnh Nghiên gật đầu lia lịa: "Vâng, vâng!"
Kỳ Hòa cũng học theo: "Vâng, vâng."
Diêm Xuyên Bách liếc cậu một cái. Sau đó lướt qua mấy người, đi về phía cổng sân: "Tôi đi gia cố thêm lớp bảo vệ."
Hai người bên cạnh lùi lại hai bước như đã quen, Kỳ Hòa cũng bị Mạnh Nghiên kéo lại.
Cậu nhướng mày nhìn về phía trước.