Màn hình khóa điện thoại của Trang Tự hiển thị thời tiết và thời gian, hình nền là quả địa cầu mặc định của hệ thống. Một tin nhắn từ số lạ hiện lên, ngay trên hình nền quả địa cầu tối màu, bên dưới dòng thông báo mười chín độ C và biểu tượng mưa vừa.
Anh cầm điện thoại lên, mở ra xem. Đây là tin nhắn đầu tiên Lý Thiện Tình gửi cho anh.
Giống như mọi lần nói chuyện và nhắn tin qua lại sau này giữa hai người, Lý Thiện Tình luôn tự mình nói, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của người khác: [Thì ra anh là Trang Tự, tôi thấy tên anh trên tin tức nhiều lần rồi, nhưng ít thấy ảnh của anh. Anh đẹp trai thật đấy, không thích chụp ảnh à?]
Tin nhắn này vừa khó hiểu, vừa vô lễ đến cực điểm. Trang Tự hơi khó chịu, trả lời: [Anh là ai?]
[Chúng ta gặp nhau chiều nay rồi, anh thử đoán xem tôi là ai.]
Khi Trang Tự hỏi, trong lòng đã có chút suy đoán. Thấy tin nhắn này, anh càng thêm chắc chắn đó là ai. Nhớ lại ánh mắt khó chịu và vẻ được nuông chiều của cậu ta ban chiều, anh lười dây dưa thêm, nên không trả lời.
Chỉ ba phút sau, người kia sốt ruột không chờ được đã tự khai ra thân phận, gửi thêm một tin nhắn nữa: [Tôi là Lý Thiện Tình, con trai của luật sư Châu đang biện hộ cho anh đấy, anh đoán đúng chưa?]
[Sao cậu có số điện thoại của tôi?] Trang Tự hỏi.
[Đương nhiên là tôi tính ra rồi, tôi là thầy bói mà, tôi còn tính được vụ kiện với Hàn Mạc anh sẽ thắng.]
Câu trả lời và cách nói chuyện này thật sự quá trẻ con. Ai cũng đoán được số điện thoại của Trang Tự chắc chắn là do cậu nhóc bướng bỉnh này đã lén lấy từ điện thoại của mẹ mình. Nói cho nghiêm túc thì chuyện này còn liên quan đến việc luật sư Châu làm lộ thông tin cá nhân của khách hàng. May mà Trang Tự rộng lượng, không định làm lớn chuyện, nhưng anh vẫn không trả lời, tiếp tục đọc bài viết.
Không lâu sau, Lý Thiện Tình lại chủ động nhắn tin: [Nếu anh thắng, tức là tôi tính đúng rồi, đúng không? Vậy anh định cảm ơn tôi thế nào đây?]
Trang Tự vốn đang đọc bài viết, vì những tin nhắn liên tục của Lý Thiện Tình mà bị ngắt quãng, lúc này càng bực mình, không đọc tiếp được nữa. Anh bực bội trả lời: [Đừng nhắn cho tôi nữa, nếu không tôi sẽ chuyển tiếp thẳng cho luật sư Châu.]
[Đừng mà! Xin lỗi mà. Đừng gửi cho mẹ tôi!]
Lý Thiện Tình lập tức gửi vài icon mặt mếu, một lát sau, lại gửi một đoạn dài: [Tôi không có ác ý gì đâu, tôi chỉ rất hứng thú với Vị Nguyên Sinh Khoa và SyncPulse. Ba năm trước, khi tin tức về việc SyncPulse được triển khai quân sự quy mô lớn lần đầu xuất hiện, tôi đã bắt đầu theo dõi rồi, năm ngoái còn làm mô hình ý tưởng về thiết bị giải phóng thuốc chậm thế hệ thứ tư trong cuộc thi sáng tạo khoa học kỹ thuật dành cho thanh thiếu niên, còn giành được giải vàng nữa đấy, bố anh còn đích thân trả lời thư cho tôi cơ mà, sao anh lại có thể hung dữ với một học sinh cấp ba ham học hỏi như thế chứ?]