Trang Tự bước tới, ngồi cạnh bà, hỏi bà có đói không, có muốn ăn cơm không.
Mẹ anh lắc đầu. Trang Tự chờ thêm một lúc, rồi thay cha gánh vác việc nhà, nắm tay bà, đưa bà đến phòng ăn.
Sau bữa tối, Trang Tự trở về thư phòng để hoàn thành bài tập cần nộp. Đây vốn là phòng làm việc của cha, có một bức tường toàn là giá sách. Trong các ô kệ, chất đầy những cuốn sách và tạp chí y sinh đã cũ sờn, cả những cuốn truyện tranh khoa học đã gieo mầm đam mê cho Trang Tự thuở nhỏ.
Bàn làm việc rất lớn, dài hơn hai mét, đặt ba chiếc máy tính. Xung quanh là vài tấm ảnh chụp Trang Tự cùng bố mẹ trong phòng thí nghiệm, vào lúc anh ba tuổi, tám tuổi, mười lăm tuổi, và mười chín tuổi. Theo thời gian, chất lượng ảnh ngày một cải thiện, phòng thí nghiệm cũng dần được mở rộng và hiện đại hơn. Cha Trang Tự cũng từ một nghiên cứu viên trẻ tuổi trở thành chủ tịch một tập đoàn công nghệ dược phẩm đang lên như diều gặp gió. Điều không đổi là trong mỗi tấm ảnh, ánh mắt bố mẹ nhìn Trang Tự luôn tràn đầy yêu thương, không ngừng nhắc nhở anh rằng, chỉ mới đây thôi, gia đình anh đã từng hạnh phúc đến nhường nào.
Hai tuần kể từ khi cha qua đời, cũng có những khoảnh khắc anh yếu đuối tưởng chừng sắp gục ngã.
Anh đã nghĩ đi nghĩ lại mấy lần, muốn cất những tấm ảnh gia đình ấm áp này đi, để tránh những cơn đau lòng ập đến bất ngờ, tránh sự mềm yếu vô ích có thể nảy sinh bất cứ lúc nào.
Anh thật ra cũng nhớ cha nhiều như mẹ. Đôi khi vừa mở mắt, anh cứ ngỡ cha vẫn còn sống, liền ở trong phòng chờ đợi, hy vọng cha sẽ gõ cửa phòng mình, cùng anh thảo luận về việc học hành, và nói về tương lai ngành y sinh mà cha hằng ấp ủ.
Trang Tự cũng nhớ gia đình mình khi còn chưa tan vỡ, giống như mẹ vậy.
Nhưng nhớ nhung chẳng ích gì, đau khổ cũng chỉ là vô ích. Anh còn quá nhiều việc khẩn cấp phải hoàn thành - di nguyện của cha, trách nhiệm với gia đình và công ty đang đè nặng lên vai. Phí hoài thời gian để hoài niệm hạnh phúc đã mất chỉ là một sự lãng phí.
Vì vậy, anh không cất những khung ảnh đi. Trang Tự quyết định phải khắc nghiệt hơn với bản thân, không trốn tránh những cảm xúc đau đớn, để từ đó trở nên kiên cường hơn.
Sau khi hoàn thành bài tập giáo sư giao, anh đọc một cuốn tạp chí mà cha đang đọc dở khi còn sống. Lúc đang chuẩn bị đọc nốt bài cuối cùng rồi nghỉ ngơi thì điện thoại đột nhiên sáng lên.