Lúc nói “lừa em” còn có chút không vui, nhưng ngay sau đó đã chuyển thành một lời thăm dò Trang Tự, như thể đang đợi anh xoa dịu mình.
Trang Tự dường như cũng bị cậu dẫn dắt, bất giác an ủi: “Cậu mới 16 tuổi, chưa cần lo lắng vội.”
“Mười bảy.” Lý Thiện Tình vội vàng đính chính. “Tuần trước em vừa đón sinh nhật. Anh còn chưa kịp chúc mừng em, vậy hôm nay bù lại nhé!”
“…… Chúc mừng sinh nhật.” Không hiểu sao, Trang Tự dừng lại một chút rồi nói với cậu: “Hôm nay cũng là sinh nhật tôi.”
Lý Thiện Tình thoáng ngạc nhiên: “Thật ư? Hay anh đang đùa?”
“Vậy mà anh vẫn đưa em đi chơi à?” Cậu tò mò hỏi Trang Tự.
“Tôi không ăn sinh nhật.” Trang Tự giải thích gọn lỏn.
Lý Thiện Tình mở to hai mắt: “Ai đời lại không tổ chức sinh nhật chứ!”
Sở thú này chẳng lớn là bao, đến đây thì khu tham quan bằng xe đã kết thúc.
Trang Tự lái xe ra cổng chính, tấp vào lề đường, tạm gác lại chủ đề sinh nhật, hỏi Lý Thiện Tình có muốn xuống xe tiếp tục tham quan khu nông trại không.
Lý Thiện Tình hiếm hoi lắm mới tỏ ra do dự: “Em hơi e ngại bị dị ứng.”
Trang Tự tưởng cậu sẽ không xuống xe, nào ngờ ngay sau đó, Lý Thiện Tình lại móc từ trong túi áo ra kính bảo hộ, khẩu trang, rồi đeo găng tay plastic, cẩn thận trang bị cho mình.
Trông cậu ta không giống đi sở thú tham quan, mà hệt như chuẩn bị đi… ám sát.
Trang Tự còn ngạc nhiên không biết túi áo khoác của cậu lại có thể chứa nhiều thứ đến thế.
“Đi nào.” Lý Thiện Tình đắc ý ra hiệu.
Vừa xuống xe, họ tiến vào một căn nhà nhỏ lợp rơm để ngắm nhìn những chú thỏ.
Lý Thiện Tình như thể thực sự sợ dị ứng, bám dính lấy Trang Tự, cứ như thể nếu lỡ chạm phải bất kỳ tác nhân gây dị ứng nào, cậu sẽ không ngần ngại đẩy Trang Tự ra để chắn lông và bụi bẩn.
Trang Tự thầm nghĩ, Lý Thiện Tình sống quả thực không dễ dàng chút nào, nên đành để cậu dựa vào.
Trong căn phòng nhỏ, mỗi chú thỏ đều có lai lịch, tên và ảnh chụp minh họa, chủ yếu là dành cho các bạn nhỏ tham quan.
Lý Thiện Tình và Trang Tự, hai người lớn chen chúc giữa đám trẻ con, trông thật không ăn nhập.
Lý Thiện Tình đối chiếu một hồi ảnh chụp với những chú thỏ thật đang ẩn mình trong bụi cỏ, rồi lại kéo Trang Tự đi.
Cậu ta đổi sang một tư thế khác, ôm chặt cánh tay Trang Tự, cứ như thể không thể tự mình bước đi, biến Trang Tự thành một cái giá đỡ di động.
Trang Tự định rút tay ra, nhưng khi cúi xuống nhìn gương mặt trắng bệch của Lý Thiện Tình, anh lại đành chịu.
Sau khi ghé thăm khu vực chim công và khu vực dê con, Lý Thiện Tình liền tỏ vẻ thỏa mãn.
Cậu nói có thể quay lại xe.
Nhưng trước khi tháo bỏ hết những món đồ đang đeo trên mặt và tay, cậu còn lấy ra bình xịt khử trùng, bảo Trang Tự phun một vòng quanh mình.
Trang Tự bất đắc dĩ làm theo, nào ngờ khi vừa vào trong xe, bệnh suyễn của Lý Thiện Tình vẫn tái phát, phải dùng ống hít mới có thể xoa dịu.
Trang Tự thấy Lý Thiện Tình nằm vật vờ trên lưng ghế, gương mặt bơ phờ như chẳng còn vương vấn gì với cuộc đời, anh nhịn không được nói: “Nếu bị suyễn nặng vậy, lần sau cậu nên hạn chế đến gần động vật đi.”
“Anh đừng nói nữa mà.” Lý Thiện Tình nhăn tít mũi, liên tục xua tay. “Em không muốn nghe đâu.”
Trang Tự vốn đã lười mở miệng, anh liền lái xe thẳng đến địa điểm tiếp theo.