Chương 36

Tướng quân Tiền tỏ ra đồng thuận hơn cả những gì Trang Tự tưởng, thậm chí chủ động nói: “Sau này có việc cần hỗ trợ, cứ nói với ta.”

Ngay lúc đó, sắc mặt của các vị quản lý cấp cao đều đột nhiên trở nên cực kỳ nhiệt tình, cứ như những trục trặc của mấy tháng trước chưa từng xảy ra vậy.

Trang Tự ngồi vào vị trí mà cha anh từng ngồi, tiếp nối sự nghiệp và trách nhiệm gia đình, một khởi đầu mới từ đây mở ra, và toàn bộ tập đoàn một lần nữa mở cửa đón chào anh.

Khi mọi chuyện đã đâu vào đó, toàn bộ mười hai tháng đã khẽ khàng trôi qua, thời gian sắp bước vào năm mới.

Thanh niên khắp thành phố tụ tập ở quảng trường và dưới tháp chuông, đồng thanh đếm ngược mười giây cuối cùng.

Trang Tự ở lại văn phòng của cha mình, sắp xếp lại những tài liệu cũ của công ty.

Bỗng nhiên điện thoại rung lên liên hồi, anh nhận được vô vàn tin nhắn chúc mừng, lúc đó mới nhận ra mình đã lại trải qua một năm, bước sang tuổi mới.

Anh trả lời vài tin nhắn quan trọng, tên Lý Thiện Tình xuất hiện trên thanh thông báo.

“Chúc mừng năm mới!”

Trang Tự cũng trả lời cậu: “Chúc mừng năm mới.”

Lý Thiện Tình hỏi: “Anh xong việc rồi phải không? Có thời gian đưa em ra ngoài chơi không? Em thấy mẹ em cũng đã thư thả rồi, bà ấy và ba em quyết định đi nghỉ dưỡng đó, em ghen tị ghê.”

“Anh không đi sao?” Trang Tự hỏi.

“Em không thể đi.” Lý Thiện Tình nói: “Em không thể phơi nắng cũng không thể chạy bộ, ngồi máy bay với em cũng khá nguy hiểm.”

Trang Tự trả lời tin nhắn hỏi thăm của Tướng quân Tiền, thấy Lý Thiện Tình lại gửi tin nhắn mới: “Gần đây anh có thấy em ít tìm anh không?

Thật ra hai tuần trước em lại nằm viện, hôm qua mới xuất viện.”

Không hiểu sao, Trang Tự nhìn thấy những lời này, trong lòng có chút khó chịu khó tả. Lần này, anh không còn bận tâm đến sự lươn lẹo của Lý Thiện Tình nữa mà vội vàng hỏi: “Em bị làm sao?”

“Không có gì.” Lý Thiện Tình đáp: “Chắc là vì phát hiện anh đột nhiên quan tâm em nhiều quá, em hơi không quen, sợ đến mức bị dị ứng mất.”

Trang Tự không nói gì, lại nhận được tin nhắn của Lý Thiện Tình: “Nhân lúc ba mẹ em đi nghỉ phép, anh dẫn em ra ngoài chơi đi.

Hơn nữa Chủ Nhật Mary nghỉ mà.

Lúc em nằm viện đã lên kế hoạch đâu ra đấy rồi!”

Cậu gửi đến một bản kế hoạch, từ một giờ chiều bắt đầu, đến sáu giờ chiều, chỉ chơi thôi, không ăn uống gì, xem xong mặt trời lặn là kết thúc, vì Mary dạo này tan ca tối về nhà rất sớm.

“Được không, được không, được không? Lịch trình này nhẹ nhàng lắm phải không?” Lý Thiện Tình hỏi.

Trang Tự nhìn đến ngày đó, bỗng dưng thấy quen quen.

Nghĩ kỹ lại, anh nhận ra đó là sinh nhật mình.

Trang Tự trước giờ vốn không mấy thích tổ chức sinh nhật, cảm thấy nhàm chán, năm nay lại càng như vậy.

Lý Thiện Tình chọn ngày này chắc là vô tình thôi.

Trang Tự không phải người hay ngại ngùng, lười bảo cậu ta đổi ngày, liền đồng ý: “Khi đó anh sẽ đến đón em.”

Đến trước sinh nhật một ngày, Trang Tự ở công ty, họp xong với trưởng phòng nghiên cứu. Chu Khai Tề gõ cửa bước vào: “Trang Tự, ngày mai đến nhà tôi ăn cơm chiều nhé.”

“Bánh kem cũng đã đặt sẵn cho cậu rồi.” anh ấy mỉm cười nói: “Năm nay tôi đặt cái lớn đấy.”

Từ chối thì quá mất lòng, cho dù không muốn tổ chức sinh nhật, Trang Tự vẫn đáp ứng: “Ngày mai buổi chiều tôi có chút việc, có thể sẽ đến trễ một chút.” Họ hẹn bảy giờ tối để mừng sinh nhật ở nhà Chu Khai Tề.