Hai người lại trò chuyện vài câu, Lý Thiện Tình bỗng nhiên lại nghĩ đến Trang Tự.
Chọc ghẹo Trang Tự nói chuyện thật sự rất vui.
Rõ ràng anh ta chỉ lớn hơn mình ba, bốn tuổi, sao lại bày ra bộ dạng người lớn nghiêm khắc như thế?
Đúng là một giờ không chọc anh ta thì như cả năm trời.
Trong lòng Lý Thiện Tình ngứa ngáy không yên, nghĩ nghĩ, cậu gửi đi một tin nhắn: “Nếu không cho tôi làʍ t̠ìиɦ nguyện viên cấy ghép, vậy nghỉ hè này cho tôi đến phòng thí nghiệm dược phẩm nano của tập đoàn các anh thực tập được không?
Làm đẹp hồ sơ của tôi một chút, sau này tôi cũng muốn học ngành kỹ thuật y sinh, làm đàn em của anh.”
Khoảng hai tiếng sau, Lý Thiện Tình đã hoàn thành hết bài vở, vẫn không thấy tin nhắn trả lời.
Cậu thầm nghĩ, Trang Tự sẽ không chặn số mình đó chứ, đúng là keo kiệt quá thể.
Đúng lúc đó, điện thoại bỗng nhảy ra một tin nhắn mới.
Trang Tự nói: “Tự mình gửi hồ sơ đến hộp thư dự án thực tập của tập đoàn.”
Một "bé con" không thành thật, lại có lắm yêu cầu.
---
Không quá vài ngày, Lý Thiện Tình thực sự đã làm ra một bản lý lịch sơ lược, và "thần thông quảng đại" kèm theo một bức thư giới thiệu từ một giáo sư sinh vật học phân tử nổi tiếng nào đó.
Tuy nhiên, cậu không gửi đến hộp thư dự án dành cho học sinh trung học của phòng thí nghiệm, mà lại gửi cho Trang Tự.
Khi Trang Tự nhận được email mới, anh đang cùng mẹ rời khỏi tòa nhà văn phòng tổng bộ của tập đoàn.
Sáng nay, mẹ anh cuối cùng cũng dần thoát khỏi nỗi đau buồn, nói với Trang Tự rằng bà đã nhận được điện thoại của Chu Khai Tề và đồng ý ngày mai sẽ đến tổng bộ một lần, tham gia cuộc họp quyết sách chung của tập đoàn.
Sau khi cha qua đời, tập đoàn rơi vào cảnh rối ren như mớ bòng bong, các phòng ban thi nhau đùn đẩy trách nhiệm, gần như không có dự án nào có thể tiến triển thuận lợi.
Ngay từ đầu cuộc họp quyết sách, Hàn Mạc đã thể hiện thái độ ngạo mạn, liên tục cắt ngang báo cáo của các phòng ban nghiên cứu.
Trang Tự mấy lần lên tiếng giải thích thay họ, nhưng hắn ngừng lại vài phút, rồi lại tiếp tục gây khó dễ.
Một vài quản lý cấp cao, đứng đầu là Chu Khai Tề, không thể chịu nổi nữa, liền đấu khẩu với hắn.
Cuối cùng, chẳng có gì được quyết định, chỉ có hai chiếc tách trà là bị ném vỡ.
Mẹ cậu không hề xúc động, chỉ đợi khi họ ném xong chiếc cốc, bà mới cất lời một cách lạnh lùng giữa bầu không khí căng thẳng: “Hàn Mạc, khi Trí Thành còn sống, dì chưa từng thấy cậu hiểu biết về y học nhiều đến vậy.
Gần đây mới tự học sao?”
“Chị Nguyên Sương, chị đã lâu không gặp tôi.” thái độ của Hàn Mạc có cải thiện đôi chút, nhưng vẫn không hề thể hiện sự tôn trọng: “và cũng không hiểu rõ về công ty bằng tôi.”
Cuộc họp quyết sách cuối cùng cũng kết thúc, nhưng không đạt được bất kỳ quyết định nào. Bước ra khỏi phòng họp, ai nấy đều lộ vẻ mặt u ám.
Trang Tự trước đây thường cùng cha đến phòng thí nghiệm, nên anh khá thân thiết với các quản lý ở đó.
Họ giữ mẹ và Trang Tự lại, trò chuyện đôi ba câu, than thở về những khó khăn mà phòng thí nghiệm đang phải đối mặt.
Cứ thế, khi nhắc đến cha của Trang Tự, hốc mắt ai nấy đều đỏ hoe.
Rời khỏi công ty, họ đến nhà Chu Khai Tề trước.
Chu Khai Tề đam mê bếp núc, trước đây gần như mỗi tuần, hai gia đình đều tụ họp một lần, đến nhà họ Chu để thưởng thức món mới ông ấy vừa học làm.