Chương 1

Năm mười chín tuổi, lần đầu tiên gặp Lý Thiện Tình.

Đó là lần đầu tiên Bến Cảng trở lạnh vào đầu thu, ánh mặt trời rực rỡ như bị ai đó đánh cắp mất, biến mất không dấu vết, bầu trời và mặt biển phủ lên một màu xám xịt của ngày âm u.

Người dự báo thời tiết nhắc nhở người dân mặc ấm hơn, nhiều khả năng trời sẽ bắt đầu mưa trước buổi tối.

Chiều hôm đó, Trang Tự cùng hai người lớn tuổi hơn đến văn phòng luật sư Trần Chu Lương để bàn chi tiết về việc bảo vệ di sản của cha mình.

Luật sư Chu Thư Tuyết là một trong những luật sư chuyên về tranh chấp di sản hàng đầu Bến Cảng. Bà có hoàn cảnh tương tự cha Trang Tự, từng chuyển ngành từ quân đội sang, cũng đã đại diện nhiều vụ án tranh chấp lớn với thành tích hầu như chưa từng thua kiện. Sau hai tuần làm việc với luật sư Chu, Trang Tự chưa từng thấy bà thiếu chuyên nghiệp cho đến ba giờ chiều hôm ấy, khi cô trợ lý tóc ngắn của bà gõ cửa bước vào.

Cô trợ lý cuống quýt bước nhanh đến, cúi người ghé sát tai bà, nói nhỏ vài câu.

Trang Tự ngồi gần bà nên nghe thấy vài từ khóa, là "Thiện Tình", "trường học", "đánh nhau".

Luật sư Chu nghe vài câu, sắc mặt trở nên bất an, bà quay sang Trang Tự, ái ngại nói: "Thật sự xin lỗi, tôi có chút việc gấp, phải đi gọi điện thoại, làm ơn chờ tôi mười phút được không?" Sau khi nhận được sự đồng ý, bà vội vàng rời đi.

Mười phút sau, cô đúng giờ trở lại phòng họp, tiếp tục cùng Trang Tự và những người khác thảo luận án kiện, đưa ra các kiến nghị. Vốn dĩ đây chỉ là một chuyện bên lề không đáng kể, chẳng đến mức để lại ấn tượng gì trong lòng anh.Tuy nhiên, sau khi mọi chi tiết đã được xác nhận xong, lúc luật sư Chu tiễn nhóm ba người của Trang Tự ra về, họ đã đi ngang qua một phòng họp nhỏ có cửa kính sát đất đang khép hờ.

Lý Thiện Tình, mười sáu tuổi, đang ngồi bên trong.

Căn phòng vuông vức, cửa kính sạch bóng không một hạt bụi. Trên bàn làm việc đặt một hộp cứu thương màu đỏ trắng. Một người đàn ông trông như bác sĩ đang ngồi đối diện Lý Thiện Tình, sát trùng vết thương cho cậu. Còn trợ lý của luật sư Chu thì đứng sau lưng cậu, lo lắng nhìn theo.

Giống như mọi lần gặp mặt sau này, vẻ ngoài của Lý Thiện Tình vẫn ốm yếu như vậy.

Cậu như không có xương, không có sức lực, mềm nhũn dựa lưng vào ghế mặc cho bác sĩ làm gì thì làm, cằm hơi ngẩng lên, ngay cả hơi thở cũng yếu hơn người thường, l*иg ngực dường như không phập phồng, cứ như một con búp bê tinh xảo to bằng người thật, được trưng bày trong chiếc hộp kính trong suốt.