Chương 9

Cho đến khi tất cả sách vở của học kỳ này được khuân xong, bốn vị "huynh đệ đồng cam cộng khổ" ăn ý giữ một sự im lặng hiếm thấy.

Sách giáo khoa mới được chuyền từ bàn đầu ra sau, đến tay mỗi học sinh, tân học sinh khối mười tập trung ở sân trường.

Mọi người rải rác đi xuống lầu, những người bạn mới quen khẽ trò chuyện, Cao Nhuệ Sinh trong đám đông lầm bầm với Giản Nhiên: "Từ nay về sau tớ không bao giờ đến cái tiệm cắt tóc mới mở ở phố Nam cắt tóc nữa, cái kiểu tóc xấu xí thế này mà dám lấy của tớ 230 tệ!

Đúng là cướp tiền mà!"

Giản Nhiên thương hại nhìn cái đầu tóc như chó gặm của cậu ấy: "Sao lúc cắt tóc cậu không hỏi giá trước?"

"Lúc tớ hỏi thì ông chủ bảo 30 tệ mà." Cao Nhuệ Sinh bứt rứt vò đầu, vẻ mặt đầy hối hận. "Ai dè sau đó cứ thêm cái này thêm cái kia, thêm hồi thành 230 tệ, tiền tiêu vặt cho đợt huấn luyện quân sự cũng bay hết rồi, biết thế lúc ấy tớ cứ mặt dày vào!"

Lại là cái tình huống này.

Mua rau nhìn nhầm đơn vị, mua bút không hỏi giá, đến lúc tính tiền phát hiện đắt lại vì ngại mà không dám trả lại, từ bé đến lớn Cao Nhuệ Sinh vì những chuyện kiểu này mà hối hận không dưới trăm lần, khiến người ta khó mà lần thứ hai, thứ ba thông cảm cho cậu ấy nổi.

Giản Nhiên mím môi, nghiêm túc suy nghĩ ba giây, rồi an ủi: "Nhưng cậu nghĩ xem, cậu mới chỉ tốn có 230 tệ thôi, đã cắt được quả đầu “hai trăm rưỡi”, không phải vẫn lời chán sao?"

Cao Nhuệ Sinh gãi đầu, lúc đầu không hiểu tại sao lại là "hai trăm rưỡi", đến khi hiểu ra, Giản Nhiên, người đã linh cảm mình sắp bị đánh, đã sớm chuồn mất dép rồi.

Giản Nhiên là người đầu tiên chạy đến sân trường, thấy có một cô gái tay xách túi hành lý màu đen, vừa mới bước vào trường.

Trời ạ, giờ này mới đến trường, ngủ đến mấy giờ mới dậy vậy?

Túi hành lý của cô ấy không nhỏ, chất đầy đồ, mỗi bước đi lại đập vào chân cô.

Rõ ràng cô ấy thực sự không mang nổi.

Cao Nhuệ Sinh vừa đuổi kịp đằng sau, Giản Nhiên chạy vòng qua, tiện thể chạy đến trước mặt cô bạn gái đó, một tay nhấc bổng túi hành lý mà lúc nãy cô ấy phải dùng cả hai tay cũng không nhấc nổi.

Sợ người khác tưởng mình là kẻ cướp túi, Giản Nhiên vừa chạy ngược lại vừa ngoái đầu nhìn, giọng nói trong trẻo ngọt ngào đậm chất thanh xuân: "Bạn học, bạn lớp nào thế?"

Cô bạn học mới ngẩn ra một lát, hướng về phía cô trả lời: "Lớp chuyên ạ."

Khóe môi Giản Nhiên cong lên cười tươi hơn nữa, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết mảnh, tựa một cảnh sắc tươi mát vẽ nên giữa mùa hè: "Ồ, trùng hợp thật, cùng lớp rồi."

Giản Nhiên đặt túi hành lý của cô bạn ở cuối lớp, cô bạn học mới chạy vội đến theo sau, còn chưa kịp nói gì thì Cao Nhuệ Sinh đã chạy tới chỗ hai người.

Da của Cao Nhuệ Sinh nằm giữa màu lúa mạch và màu đồng hun.

Giản Nhiên thấp hơn cậu ta gần một cái đầu, thể trạng cũng chỉ bằng một nửa cậu ta, nếu thật sự đánh nhau, Giản Nhiên biết mình không phải đối thủ.

Vì vậy cô không đối đầu trực diện, thực hiện mấy cú lộn người liên tục né tránh đầy khéo léo, không để Cao Nhuệ Sinh chiếm thế thượng phong.

Chỉ khoảng ba năm phút sau, học sinh xuống lầu tập trung ngày càng đông, Cao Nhuệ Sinh dừng tay, nhắc nhở: "Cẩn thận đấy, đừng đυ.ng vào người khác."

Giản Nhiên dừng lại, vừa vặn thấy thầy chủ nhiệm mới bước ra từ tòa nhà giảng đường, cô ngoan ngoãn đứng vào hàng ngũ của lớp.