Chương 7

Trong gương nhà vệ sinh là Cao Nhuệ Sinh, mặt đỏ bừng vì nín hơi, tay thọc vào họng, đau đớn móc bên trong.

Ói mấy lần, chỉ nôn ra được chút vụn bánh kem.

Ngày 1 tháng 9, một giờ sáng.

Ngày những học sinh nghỉ ngơi cả mùa hè quay lại trường học, khu dân cư lúc rạng sáng yên tĩnh hơn hẳn ngày thường.

Nếu không phải xe cứu thương đột ngột lao vào, nơi đây vốn dĩ chỉ nên có tiếng ngáy khe khẽ, tiếng vọng ra từ căn phòng nào đó.

Chiếc cáng đặt Cao Nhuệ Sinh lên được đẩy vào phòng cấp cứu.

May mắn trong bất hạnh là sau khi kiểm tra, Cao Nhuệ Sinh không sao đáng kể.

Bác sĩ dặn cậu ấy mấy ngày này uống nhiều nước, để quân cờ theo phân mà ra ngoài.

Ba đứa trẻ, bốn vị phụ huynh bị đánh thức từ giấc ngủ, bước chân nặng nề đi ra từ phòng cấp cứu.

Đêm khuya như một tấm lụa đen khổng lồ, nhẹ nhàng phủ xuống toàn bộ thế giới.

Còn phòng cấp cứu phía sau họ, như trung tâm của một cơn bão, đèn đuốc sáng trưng.

Thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng bánh xe cáng lăn trên sàn nhà chói tai, sau đó là tiếng nhân viên y tế lớn tiếng hỏi bệnh tình.

Trên đường cùng đi ra bãi đậu xe, Khổng Vũ Tiên hỏi Giản Nhiên: "Để quân cờ thật lên bánh kem, ý này là cháu nghĩ ra à?"

"Hai đứa cháu cùng nghĩ ra ạ." Cao Nhuệ Sinh chen lời: “Hơn nữa là tự cháu không chú ý nên mới ăn phải, không liên quan gì đến Ỉng Ỉng cả."

Khổng Vũ Tiên bật cười: "Làm gì mà căng thế?

Cô có nói gì đến cháu ấy đâu."

Hai gia đình chào tạm biệt ở bãi đậu xe, Từ Trần Nghiễn ngồi xe nhà Giản Nhiên về, hai người ngồi ở hàng ghế sau.

Trên con đường vắng vẻ xe cộ, vẫn còn hằn vết của xe tưới nước ban ngày, ướŧ áŧ, dưới ánh đèn đường chiếu xuống, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, tĩnh mịch.

Lúc chờ đèn đỏ, Sầm Tích ngồi ở ghế phụ quay đầu lại: "Mèo Nằm ườn, sinh nhật vui vẻ nhé."

Từ Trần Nghiễn đang tựa vào ghế hơi ngồi thẳng dậy: "Cháu cảm ơn cô Sầm Tích ạ."

"Hình như mấy năm nay không tổ chức sinh nhật cho cháu nhỉ?" Sầm Tích nhớ lại: “hình như từ khi lên cấp hai, sinh nhật mấy đứa đều tự tổ chức."

Từ Trần Nghiễn gật đầu: "Đa số là thế ạ, chỉ có sinh nhật năm lớp tám của Ỉng Ỉng là tổ chức ở nhà."

"Ồ, đúng rồi, đúng rồi." Sầm Tích nhớ ra: “lúc đó ông bà ngoại của cháu ấy qua chơi, nên mọi người mới đến nhà tổ chức cùng."

Đêm cuối hè hơi se lạnh, trong xe lại đặc biệt ấm áp, trong nhiệt độ thoải mái, nếu không phải mẹ đột nhiên nói chuyện với Từ Trần Nghiễn, Giản Nhiên đã ngủ say rồi.

Giản Nhiên thả lỏng người tựa vào ghế ngồi, khẽ mở đôi mắt còn ngái ngủ, giọng hơi khàn khàn: "Mèo Nằm ườn."

Đèn hậu chiếc xe phía trước chiếu lên mặt Từ Trần Nghiễn, cậu ấy nghiêng đầu nhìn Giản Nhiên, ánh sáng đỏ in đậm lên sống mũi thẳng tắp của cậu ấy: "Ơi?"

Giản Nhiên lo lắng hỏi: "Cái đó, thiếu mất một quân cờ, có ảnh hưởng đến việc cậu chơi cờ không?"

"Không đâu." Từ Trần Nghiễn cũng tựa người lại, hai cái đầu trên cùng một đường thẳng, cậu ấy lắc đầu: “Đâu phải cờ cá ngựa đâu."

Giản Nhiên yên tâm rồi.

Đầu nghiêng sang một bên, ngủ thϊếp đi.

Trải qua một kỳ nghỉ hè đảo lộn giờ giấc sinh hoạt, học sinh ngày thứ hai thức dậy vô cùng vật vã.

Mặt trời ngày 1 tháng 9 thật chói chang, thật "đau khổ".

Lại còn phải đi huấn luyện quân sự, càng "đau khổ" hơn.

Trước khi huấn luyện quân sự, cần phải khuân sách giáo khoa từ văn phòng tầng một lên phòng học tầng hai, đúng là khổ càng thêm khổ.