Chương 47

Còn tớ thì sao!

Chúng ta là bạn thân thế này mà!

Chỉ vì chúng ta ba năm cấp hai không học cùng nhau, tớ lại không hiểu cậu bằng họ à?

Mấy ngày cậu đi tớ hoàn toàn không biết cậu làm gì, tớ cũng thua thiệt quá rồi còn gì!

Ban đầu Từ Trần Nghiễn không hiểu cô ấy đang nói gì, nghe xong với vẻ mặt khó hiểu, cậu ấy dở khóc dở cười tổng kết:

Đúng là so sánh kỳ cục thật.

Giản Nhiên lại lườm một cái nữa, lần này còn sắc hơn lần trước.

Từ Trần Nghiễn lập tức sửa lời:

Tớ nhất định sẽ chú ý.

Giản Nhiên:

Thế thì còn tạm được.

Từ xa thấy một bóng dáng cao lớn vạm vỡ đứng ở cổng khu chung cư, Giản Nhiên vội nói:

Thật ra tớ cũng có chỗ sai, tớ không nên đột nhiên giận cậu, vậy cậu. tha thứ cho tớ nhé?

Không nói đến tha thứ, Từ Trần Nghiễn khẽ nói, Dù cậu làm gì, tớ cũng sẽ không trách cậu.

Giản Nhiên nghiêng đầu, mỉm cười nhìn Từ Trần Nghiễn.

Cô ấy lại phát hiện ra rằng, Từ Trần Nghiễn cũng không lạnh lùng đến thế, trái tim cậu ấy vẫn ấm áp.

Cao Nhuệ Sinh đang đứng đợi ở cổng, nhìn thấy Giản Nhiên và Từ Trần Nghiễn vừa nói vừa cười đi tới, suýt nữa tưởng mình đang mơ.

Không phải chứ, mới có một ngày thôi mà!

Cao Nhuệ Sinh phân tích có lý có cứ trong lòng: thứ nhất, tính Từ Trần Nghiễn lạnh nhạt, chắc chắn sẽ không chủ động tìm Giản Nhiên; thứ hai, Giản Nhiên tính khí lớn, khả năng cao là không tha thứ cho Từ Trần Nghiễn nhanh vậy, dù sao thì hai ngày đó cô ấy tức đến phát khóc mà.

Vậy thì, chỉ có một sự thật!

——Giản Nhiên đã quên béng mất chuyện này rồi.

Tính cô ấy giận nhanh quên cũng nhanh, chuyện lớn đến mấy nói xong là quên sạch.

Suốt dọc đường đi học, Cao Nhuệ Sinh đều cố ý né tránh chủ đề này, sợ chọc cho Giản Nhiên bốc hỏa lên.

Trên xe buýt, Giản Nhiên nắm chặt tay vịn:

À phải rồi, chú Từ giờ đã ủng hộ cậu chơi cờ vây chưa?

Cao Nhuệ Sinh sợ toát cả mồ hôi lạnh, cô ấy sao lại đột nhiên nhắc đến cờ vây?

Chắc lát nữa nhớ lại rồi, nổi đóa lên trên xe thì sao?

Từ Trần Nghiễn:

Chỉ có thể nói là không phản đối nữa.

Cao Nhuệ Sinh thầm nghĩ, cô ấy dám hỏi cậu cũng dám trả lời thật, không sợ lát nữa bị cô ấy đập cho văng não ra hai cây số sao.

Giản Nhiên:

Vậy mấy hôm trước chú ấy có đi cùng cậu không?

Cao Nhuệ Sinh:

?

Ơ, không đúng, khoan đã, để tớ suy nghĩ lại.

Hai cậu. cậu ấy chỉ vào Giản Nhiên và Từ Trần Nghiễn, làm hòa rồi à?

Giản Nhiên ưỡn thẳng lưng, vẻ mặt như thể cậu đang nói cái gì vậy:

Tớ với cậu ấy làm sao mà cãi nhau được!

Từ Trần Nghiễn phụ họa gật đầu:

Không cãi nhau, tớ có chỗ làm chưa tốt, đã nói với Ỉng Ỉng rồi, Ỉng Ỉng không trách tớ.

Cao Nhuệ Sinh hít vào một hơi lạnh.

Cái thế giới này hình như bị điên rồi!

Chuyện gì thế này???

Từ Trần Nghiễn ấy vậy mà lại xin lỗi???

Xin lỗi rồi!!!!

Cậu ấy vừa mới đại diện Trung Quốc giành chức vô địch đấy!!!

Mà cái giọng điệu này của cậu ấy là sao vậy???

Cậu ấy nghĩ Giản Nhiên vẫn còn nhỏ nên nói chuyện cưng chiều thế hả!!

Cao Nhuệ Sinh im lặng suốt cả đoạn đường, chìm đắm trong sự chấn động.

Xét cho cùng, chuyện Từ Trần Nghiễn nhận ra Giản Nhiên giận, mà còn xin lỗi Giản Nhiên, thật sự đã vượt quá phạm vi hiểu biết của một người phàm như cậu ấy.

Trong lòng cậu ấy, Từ Trần Nghiễn thật sự là một người quá đỗi lạnh lùng.

Cao Nhuệ Sinh chia sẻ sự chấn động của mình với Chu Du, không ngờ Chu Du lại bình tĩnh hơn cậu ấy nhiều.