Nhưng. lỡ cậu ấy thật sự không đồng ý thì sao đây?
Giản Nhiên nhíu mày đẩy cửa thoát hiểm tầng một ra, luồng không khí ập tới khiến cái lạnh càng thêm nặng, mang theo mùi gỗ hơi ngọt của lá rụng.
Một bóng dáng gầy gò ngược sáng đứng ở cửa khu nhà của Giản Nhiên, cậu ấy dường như đã đứng đợi rất lâu rồi.
Ngẩng đầu dựa vào tường, dưới ánh sáng ngược, yết hầu sắc nét lồi rõ, ánh mắt lơ đãng dõi theo một chiếc lá rụng vàng xanh đang chầm chậm rơi xuống.
Đây là một trong số rất ít khoảnh khắc mà Từ Trần Nghiễn không suy nghĩ gì, vì khi cậu ấy suy nghĩ, ánh mắt thường đăm chiêu.
Hiếm khi cậu ấy trông giống như một người bình thường, ánh mắt lộ rõ cảm xúc, đứng đó, trông như đang đợi ai.
Trong tầm mắt, cậu ấy nhận thấy có người từ tòa nhà đi ra, liền quay đầu nhìn tới, ánh nắng ban mai rực rỡ bao trùm lên toàn thân cậu ấy một vầng sáng dịu dàng.
Nhìn thấy người mà mình đang đợi, Từ Trần Nghiễn mỉm cười nghiêng đầu hỏi:
Giản Ỉng Ỉng ơi, hôm nay chúng ta cùng đi học nhé?
Giản Nhiên sững lại, một giây trước còn lo lắng đối phương không tha thứ cho mình, một giây sau người đó đã xuất hiện ngay trước mắt.
Giống như một thiếu niên pháp thuật vậy.
Giản Nhiên hoàn hồn, đẩy cửa khu nhà ra, đáp lại cậu ấy bằng một nụ cười thật tươi:
Đi thôi.
Mặt trời màu cam vàng dần nhô lên từ phía đông, ánh nắng xuyên qua lớp sương mỏng, chiếu những tia sáng ấm áp và dịu dàng.
Dưới ánh mặt trời, dáng hình thiếu niên và bóng cây xao động hòa quyện vào nhau.
Giản Nhiên tưởng Từ Trần Nghiễn không hề hay biết sự thay đổi cảm xúc của mình, cô cũng không muốn chủ động nhắc đến những chuyện không vui này, nhưng lại nghe Từ Trần Nghiễn hỏi:
Cậu giận tớ phải không?
Trả lời là không đúng, trả lời không phải cũng không đúng, Giản Nhiên lưỡng lự một chút, Từ Trần Nghiễn đã kết luận:
Vậy xem ra là đúng rồi.
Tớ, Từ Trần Nghiễn dừng lại, cúi đầu nhìn Giản Nhiên, có thể hỏi lý do không?
Cậu ấy còn ngơ ngác nữa!
Giản Nhiên đột ngột ngẩng đầu:
Tớ hỏi cậu, chúng ta là quan hệ gì!
Từ Trần Nghiễn bị hỏi đến ngẩn ra:
Chúng ta?
Đây là câu hỏi khó đến vậy sao?
Giản Nhiên đổi cách hỏi:
Tớ chỉ hỏi cậu có phải là bạn thân không!
Ừm.
Giản Nhiên nâng cao giọng:
Cậu thấy nhà ai có bạn thân mà nghỉ học hai ngày không thèm nói với nhau hả???
Hóa ra là vì chuyện này, ánh mắt Từ Trần Nghiễn dịu hẳn xuống, giọng thành khẩn:
Xin lỗi nhé, tớ thật sự quên mất, trước đây tớ không có thói quen này.
Giản Nhiên:
Ừm.
Giản Nhiên đoán được rồi.
Cô ấy cũng có chỗ sai, cậu ấy có thói quen sinh hoạt của riêng mình.
Cậu ấy bắt đầu thường xuyên đi thi đấu xa từ hồi cấp hai, lúc đó cậu ấy chắc cũng không nói với ai.
Giản Nhiên không nên, chỉ vì thói quen của cậu ấy khác với mình mà nổi giận.
Các cặp đôi cần sự hòa hợp, thực ra bạn bè cũng vậy, Giản Nhiên lưỡng lự không biết phải thừa nhận lỗi sai thế nào.
Vậy thì, Từ Trần Nghiễn cười cười, sau này tớ sẽ cố gắng nhớ nói cho cậu biết.
Ồ?
Cố gắng thôi ư? Giản Nhiên lườm một cái sắc lẻm, quyết định tạm thời chưa thừa nhận lỗi, muốn Từ Trần Nghiễn nói hết đã. Những ngày cậu đi thi đấu là cậu biến mất luôn, tớ thấy Chu Du mấy ngày đó không hề lo lắng, chứng tỏ cậu ấy có thể biết chuyện; chú Cao luôn ở bên cạnh cậu, chú ấy chắc chắn biết thói quen này của cậu; khéo mấy fan của cậu ở cổng kỳ viện cũng biết thói quen này luôn ấy chứ!