Chương 42

Cao Nhuệ Sinh nhớ lại vẻ mặt Giản Nhiên lập tức tối sầm khi Trịnh Dĩ Hàn nhắc đến Từ Trần Nghiễn vừa nãy, nghĩ bụng nhỡ đâu hai người họ làm lành, Giản Nhiên có thể vì ngại ngùng mà không kiểm soát được tình hình.

Để tránh tình huống khó xử có thể xảy ra, hoặc cố gắng hết sức để Giản Nhiên không quá hối hận, Cao Nhuệ Sinh đắn đo lời lẽ, lần đầu tiên lên tiếng nhắc nhở Giản Nhiên về chuyện của Từ Trần Nghiễn: "Này, cậu đừng cái gì cũng biểu lộ hết ra mặt thế, chẳng hay chút nào đâu."

Giản Nhiên khó chịu đáp: "Tôi không biểu lộ ra mặt thì biểu lộ ra đâu? Biểu lộ lên tường à, tôi là Mona Lisa chắc?"

Ngày hôm sau đến trường, Giản Nhiên vẫn đi cùng Cao Nhuệ Sinh trước.

Trên xe buýt, Cao Nhuệ Sinh đột nhiên "Ối trời!" một tiếng.

Giản Nhiên quay đầu nhìn, thấy cậu ấy lôi điện thoại từ trong túi ra.

Rõ ràng là cậu ấy vô ý nhét theo.

"Nhớ tắt nguồn đấy.” Giản Nhiên nói: “Nhỡ đâu bị cô Tôn bắt được thì điện thoại cậu chắc chắn đi tong cả học kỳ đấy."

"Ừ.” Cao Nhuệ Sinh đáp: “Lát nữa vào trường rồi tắt."

Trên đường đi, Cao Nhuệ Sinh mải mê chơi điện thoại, Giản Nhiên thỉnh thoảng lại nhìn màn hình điện thoại cậu ấy, thỉnh thoảng lại ngắm cảnh ngoài cửa sổ xe.

Cao Nhuệ Sinh lướt xem bảng tin trên mạng xã hội, vỗ vỗ vào Giản Nhiên rồi đưa điện thoại cho cô xem.

Màn hình nền đen, phía trên là chữ "CHẾT" khổng lồ trông như đang nhỏ máu, viền ngoài được khoanh tròn màu đỏ và gạch chéo lên chữ đó.

Dòng trạng thái đi kèm là: Bố tôi là đồ ngu.

Chủ nhân của dòng trạng thái này, là Chu Du.

Giản Nhiên ngập ngừng một lát: "Bố cậu ấy... mất rồi à?"

"………………………" Cao Nhuệ Sinh lập tức tắt màn hình, thầm nghĩ đáng lẽ không nên cho cô xem mới phải. "Rõ ràng là cãi nhau rồi còn gì!!!"

Giản Nhiên "À."

Chu Du xuống tàu điện ngầm với đôi mắt sưng húp, khó khăn lắm mới nhìn thấy một người quen qua khe mắt.

Cô ấy gọi: "Từ Trần Nghiễn!"

Từ Trần Nghiễn không dừng bước, làm ngơ tiếp tục đi về phía trường học.

Giản Nhiên từng nói, lúc này đầu óc cậu ấy đang mải nghĩ chuyện cờ vây nên không nghe thấy ai nói gì, Chu Du biết đuổi theo cũng vô ích bèn đứng yên.

Đợi thêm một lúc nữa, cô ấy thấy Từ Trần Nghiễn giơ tay gãi cổ, biết là cậu ấy đã thoát khỏi trạng thái "phong ấn".

Chu Du vội đuổi theo, cùng Từ Trần Nghiễn vào cổng trường.

Cô ấy chỉ vào mí mắt sưng đỏ trông như bị muỗi đốt rồi nói: "Hôm qua bố tớ đánh tớ."

"Ừ.” Từ Trần Nghiễn gật đầu, rồi nói: “Nhưng trông chú ấy không giống người hay đánh người."

Trong ký ức của Từ Trần Nghiễn, bố Chu Du là một doanh nhân nho nhã, trầm tính.

Chu Du kể với cậu ấy chuyện xảy ra đêm qua, nhưng nói đến nửa chừng thì lười kể tiếp.

Từ Trần Nghiễn là vậy đấy, cho dù cậu có gặp chuyện động trời đến đâu, cậu ấy vẫn chỉ mang vẻ mặt lạnh nhạt, chẳng có gì khơi gợi được hứng thú của cậu ấy.

Chu Du cảm thấy ngay cả khi cô nói với Từ Trần Nghiễn "Hôm qua tớ bị chém!", Từ Trần Nghiễn chắc cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ lạnh nhạt liếc qua vết thương của cô rồi bảo cô đi bệnh viện.

Thế giới của Từ Trần Nghiễn chỉ có cờ vây.

Thế nên, những chuyện thế này nói với Giản Nhiên vẫn thú vị hơn.

Giờ ra chơi, Chu Du tìm Giản Nhiên, hai người lủm bủm cả buổi.

Thật ra Chu Du vẫn còn tình cảm với bố mình, chưa đến mức thật sự "hận", nên cô ấy nói chuyện cứ úp úp mở mở, khiến Giản Nhiên nghe xong chỉ thấy mông lung, cả buổi chẳng hiểu ra đầu cua tai nheo gì.