Theo hiệu lệnh của thầy, cả lớp bắt đầu xôn xao nhẹ.
Đúng lúc này, Từ Trần Nghiễn vô ý khẽ nghiêng người, Giản Nhiên cảnh giác ngẩng đầu nhìn cậu ấy, hai ánh mắt chạm nhau cùng một đường thẳng.
Cậu ấy tựa lưng vào tường, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Giản Nhiên, rồi lại quét qua Cao Nhuệ Sinh ngồi phía sau cô, nói với giọng không lớn không nhỏ: "Đáp án câu điền vào chỗ trống cuối cùng là 4, không phải 14."
Giản Nhiên: "..."
Cao Nhuệ Sinh: "..."
Giản Nhiên vẫn còn chưa hết giận, lúc này chẳng muốn nói chuyện với cậu ấy.
Đợi đến khi tên mình được gọi, cô ấy đeo cặp sách rời đi, chẳng thèm liếc nhìn Từ Trần Nghiễn một cái.
Đặt cặp sách và hộp bút xuống, Giản Nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: "Tớ thấy biên giới vẫn chưa thiếu người đâu."
Cao Nhuệ Sinh, người đã nghe "là bốn" thành "mười bốn", hơi ngượng ngùng gãi gãi thái dương: "Nói thế là sao?"
"Thiếu người thì phải bắt những kẻ gặp chuyện mà không chịu giải thích rõ ràng như thế này quăng ra biên giới, cho đi làm nội gián, phá tan kế hoạch của địch chứ sao?" Giản Nhiên vừa nói vừa khéo làm sao lại đối mắt với Từ Trần Nghiễn, cô ấy trợn trắng mắt lên thật to, trợn xong thấy hơi chóng mặt, đành đưa tay xoa xoa thái dương, lầm bầm nói: "Rồi tốt nhất là bị địch bắn bay màu luôn đi cho rồi, đỡ phải bỏ nhà đi bụi."
Cao Nhuệ Sinh vừa định mở lời, thì bị giáo viên chủ nhiệm Tôn Hinh Lôi bất ngờ xuất hiện ở cửa gọi tên.
Những người bị gọi tên ngoài Cao Nhuệ Sinh còn có Giản Nhiên và Từ Trần Nghiễn.
Trên đường đi theo sau Tôn Hinh Lôi vào văn phòng, Giản Nhiên và Cao Nhuệ Sinh lén nhìn nhau đầy vẻ chột dạ.
Có chuyện gì vậy nhỉ?
Cãi nhau với Từ Trần Nghiễn là bị bắt đi luôn à?
Chắc không sao đâu nhỉ? Mình cũng chỉ lỡ lời nói vậy thôi chứ có làm gì thật đâu?
Chẳng lẽ thật sự chỉ vì một câu nói của mình mà Từ Trần Nghiễn bị quăng ra biên giới rồi bị bắn bay màu thật à?
Mà cho dù có bị bắn bay màu thật thì cũng không thể là do câu nói này của mình gây ra.
Nếu lời mình nói ra có uy lực lớn đến thế thì đời nào còn ngồi đây nữa.
Nghĩ đến đây, Giản Nhiên lại thấy lòng yên tâm hơn một chút.
Tôn Hinh Lôi đưa cho ba người họ mỗi người một tờ thư mời chính thức: "Tháng Mười Một tới sẽ có một chương trình giao lưu hữu nghị Trung-Nepal do thành phố tổ chức, nhà trường đã cân nhắc kỹ lưỡng và quyết định chọn cử ba em làm đại diện tham gia.
Chương trình kéo dài khoảng một tuần ở nước ngoài, các em về bàn bạc với gia đình xem sao.
Nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào đây, còn có thắc mắc gì thì báo lại với cô sớm nhé."
À, hóa ra là chuyện này, cả Giản Nhiên lẫn Cao Nhuệ Sinh đều thở phào nhẹ nhõm.
Những hoạt động kiểu như thăm viếng hữu nghị hay giao lưu văn hóa thế này, hai cậu ấy đã được tham gia từ bé đến lớn ở trường võ thuật rồi, chẳng có gì lạ lẫm cả.
Chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà, việc này dễ như trở bàn tay.
Tôn Hinh Lôi chuyển hướng ánh mắt: "Từ Trần Nghiễn, em sẽ chịu trách nhiệm làm đội trưởng nhóm cho đợt hoạt động lần này."
Giản Nhiên: "Á!"
Chuyện ra nước ngoài giao lưu Giản Nhiên rành lắm, cô ấy đi biểu diễn ở nước ngoài không ít lần rồi, hộ chiếu đến độ sắp hết chỗ đóng dấu hải quan.
Chuyện đoàn giao lưu có đội trưởng cô ấy cũng quen nốt, hồi trước hầu như toàn là đội trưởng đội võ thuật của họ dẫn đoàn.