Chương 37

Cậu ấy ngả người ra sau, lưng và vai đã cứng đờ suốt thời gian dài cuối cùng cũng giãn ra, cậu ấy dùng tay còn lại khẽ xoa xoa thái dương.

Buổi tối còn một loạt hoạt động bế mạc và bữa tiệc tối, Từ Trần Nghiễn đối diện ống kính bình thản phát biểu một loạt lời cảm ơn.

Phóng viên thỉnh thoảng sẽ hỏi vài câu hỏi, câu trả lời của Từ Trần Nghiễn đều rất ngắn gọn.

Nếu có những câu hỏi quá phức tạp cần suy nghĩ, cậu ấy đều trực tiếp trả lời “Không biết”.

Nhìn cảnh này, khiến Cao Bằng Cửu nhớ lại cảnh Từ Trần Nghiễn lần đầu tiên giành chức vô địch.

Vào năm cậu ấy mười một tuổi, cảnh tượng lúc đó rất giống với hôm nay.

Lúc đó Từ Trần Nghiễn vẫn chưa trổ giò, khuôn mặt hai bên má vẫn còn phúng phính đáng yêu, bé tí teo như hạt đậu bị đám phóng viên vây quanh ở giữa.

Tính tình thằng bé lúc đó cũng gần giống bây giờ, vô cùng lạnh nhạt, những vấn đề không muốn suy nghĩ cậu ấy sẽ trả lời thẳng thừng “Không biết”, đến nỗi đám phóng viên còn tưởng đứa trẻ con bé tí như thế này đã bắt đầu làm mình làm mẩy rồi.

Đã bao nhiêu năm rồi… Cậu ấy vẫn như thế.

Chỉ là từ hạt đậu bé tí teo đã lớn thành chàng thiếu niên cao ráo.

Còn những phóng viên thường làm mảng này cũng đã quen với cậu ấy rồi, cậu ấy nói không biết, họ liền bỏ qua câu hỏi đó chuyển thẳng sang câu khác.

Thấy bọn họ hỏi gần xong rồi, Cao Bằng Cửu liền lấy lý do “ngày mai còn phải tham gia lễ bế mạc” đưa Từ Trần Nghiễn rời đi.

Sau khi lễ bế mạc kết thúc, Cao Bằng Cửu liền đưa Từ Trần Nghiễn vội vã đến sân bay chuẩn bị quay về Yến Thành.

Ở sân bay cần tự làm thủ tục check-in và qua cửa an ninh bằng điện thoại, Từ Trần Nghiễn sờ túi không thấy, lúc này mới nhớ ra điện thoại vẫn luôn để chỗ Cao Bằng Cửu.

Cầm lấy chiếc điện thoại đã ba ngày chưa xem, trên màn hình dày đặc một đống tin nhắn và các loại thông báo hỗn tạp.

Cái mới nhất hiện lên, là tin nhắn của Giản Nhiên.

Cô ấy hỏi cậu ấy có nhìn thấy tin nhắn không, bảo cậu ấy nếu thấy thì trả lời lại một chút.

Ngay sau đó là tin nhắn của Cao Nhuệ Sinh hiện lên.

Anh ấy có vẻ rất lo lắng, hỏi cậu ấy đã đi đâu.

Trong danh sách tin nhắn còn xen vào một tin của Chu Du.

Chu Du nhắn: "Trần Nghiên ơi, cậu đi đâu mà Giản Nhiên sốt vó cả lên thế kia?"

"Mình chỉ có mỗi một đứa bạn thân này thôi, cậu đừng làm nó chết khϊếp đi mà."

Từ Trần Nghiễn thoát tin nhắn của Chu Du, trả lời Giản Nhiên rằng mấy hôm trước cậu ấy đi thi đấu.

Lúc nhận được tin nhắn của cậu ấy, Giản Nhiên đang trong giờ học ở trường, vì không mang điện thoại nên tối về đến nhà từ trường võ thuật, gần như ngay khi bước chân vào cửa, cô ấy đã vội đi tìm điện thoại.

Bao nhiêu chờ đợi và hy vọng, cứ tưởng đã tan biến, thế mà cuối cùng lại nhận được hồi âm.

Vui đến mức cảm giác như luồng nhiệt trong người đều dồn hết lên đầu ngón tay, Giản Nhiên hỏi: "Cậu đang ở đâu?"

Mãi gần 11 giờ, Từ Trần Nghiễn mới trả lời: "Ở nhà."

Giản Nhiên nhắn lại ngay tắp lự: "Vậy tớ ra công viên nhỏ đợi cậu nhé, chỗ con ngựa gỗ í."

Cô ấy như một mũi tên bắn vọt xuống lầu, nhưng lòng vẫn cứ nôn nao, bất an.

Vừa mong chờ, lại vừa sợ hãi.

Cô sợ người trả lời tin nhắn không phải Từ Trần Nghiễn, sợ mình sẽ đợi rồi nhận được lời thông báo từ một người xa lạ rằng: Từ Trần Nghiễn đã đi rồi.